Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

KHUYẾT VẦNG TRĂNG



   GIẤC NGỦ KHUYẾT VẦNG TRĂNG


    Trần Chấn Uy.

 Đêm ngủ, con sờ vú cha
Giấc khuyết vầng trăng mẹ
Tổ ấm cho con cha tay vụng
Gió đời thổi nát thành mây



Như búp non con thiếu ánh ngày
 Xanh như thể cây vườn cớm nắng
Đêm đêm cha nuốt thầm giọt đắng
Rụng từ đáy mắt khô khan

Người đời bảo cha gà trống nuôi con
 Vụng chỉ đường may, thô lời dưỡng dục
Gìa lửa cơm khê, mạnh tay nước đục
Các con lớn lên còi cọc hơn người

 Con có cha như chỉ có mặt trời
Nên giấc ngủ mãi khuyết vầng trăng mẹ
 Đã trót làm tuổi thơ con sứt mẻ
Mảnh vỡ đời nhức buốt trái tim cha.

 

Những vần thơ không mịn màng , mềm mại , mà nó gồ gề thô ráp , phả hơi nóng vào lòng người đọc bằng hơi thở của người đàn ông với cuộc sống chông chênh khuyết vầng trăng như lời tự sự
   Các câu chữ tưởng chừng như thiếu vắng vầng trăng nên nó cũng khô khốc , lành lạnh. Người đọc cảm nhận thấy những mảnh vỡ sắc nhọn được nén vào từng câu thơ , nghe được cả những âm thanh rờn rợn. 
                     Tổ ấm cho con cha tay vụng
                    Gió đời thổi nát thành mây
  
 Không có chút bình yên nào. Sự ấm áp như thể luôn chao đảo chực chờ thổi nát thành mây. Trọng lực của câu thơ nằm ngay chữ " nát"  đã làm  oằn xuống bao nghĩ suy của nhiều người...
   Những đêm đêm con nằm sờ vú cha - sờ cái vú vô tích sự của người đàn ông -mà mơ về một nơi xa lắm! Những mảnh vụn của đời thực được ghép nối vào câu thơ, nghe xót xa và não nề. Dẫu mênh mông nhường nào, hơi ấm của người cha vẫn chỉ đơn lẻ, vụng về. Giấc ngủ khuyết vầng trăng ,chập chờn nặng nhọc.   Những đêm đêm người cha âm thầm nuốt giọt đắng chỉ vì không thể làm được gì hơn, để sưởi ấm cho con, che chở cho con trong cái khuyết vầng trăng cuộc đời. Những lo toan, thơm thảo của người cha vẫn chỉ là khập khiễng . Những mảnh vụn sau tan vỡ vẫn ghim vào nỗi đau của cha và con... 



                Đã trót làm tuổi thơ con sứt mẻ
             Mảnh vỡ đời nhức buốt trái tim cha
  
Câu thơ như tiếng chuông va vào nỗi đau, ngân mãi  vào những đêm dài khó ngủ...Cuộc đời chông chênh,thiếu vắng được hóa thân vào những vần thơ xót xa, buồn đau xen lẫn tiếng thở dài . Và cũng từ những góc khuất buồn đau ấy, sáng lung linh  tình cha và con trong cuộc sống đời thường...
  Những câu thơ góc cạnh, đầy ma lực làm tôi muốn khóc!

-----------------------
  Hồi đó nó còn học lớp 4 hay 5 gì đó.
 Đi học về, nó quẳng chiếc cặp ngay cửa như thể không còn chút sức lực nào xách thêm vài mét để đặt lên bàn. Tôi quát nó , nó phụng phịu ra mặt.
   Bữa cơm chiều , chỉ có con cá biển hấp, trứng luộc và canh rau muống . Nói là cá hấp cho nó oai, chứ thằng đàn ông nào chẳng thuần thục món này. Cơm sôi , cho cá biển hấp sẵn bán ở chợ vào nồi cơm, thả tiếp vào đó 2 quả trứng vịt - đậy nắp lại - xem như giải quyết được cả cơm ,cả cá hấp và trứng luộc. Coi như 3 trong 1. Nấu nồi canh là xong . Phải nói là...đại tiện !  Khốn nỗi một trong hai quả trứng bị vữa , thằng con lều khều rồi  không chịu ăn. Tôi gầm lên và vung tay bạt nó một cái rõ mạnh. Nó ôm đầu và ngồi vào góc bàn khóc . Tiếng khóc dồn nén nghe thật nặng nề. Rồi nó chậm chạp bò ra cửa, bật lên tiếng khóc nức nở và gọi " Mẹ ơi" ! Tôi lặng người ,như kẻ say chợt tỉnh ngay sau tiếng goi. Tôi tiến lại , ôm nó vào lòng trào dâng một tình thương vô hạn.Bấy giờ tôi mới nhận ra môi nó khô và người hâm hấp nóng. Một sự trống vắng vô hình làm nước mắt tôi nhỏ xuống bết tóc nó...
   Đêm đến , nó nằm ôm tôi ngủ . Chốc chốc lại quơ tay , luồn ngược vào ngực , xoa xoa tìm vú . Trong mông lung giấc ngủ , vẫn chỉ là mơ ước...
  ---------------------

6 nhận xét :

  1. bài thơ & bài bình mình đọc cũng thấy nghèn nghẹn trong cổ.... chả biết nói sao commemt 1 cái

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chào em . Đây là bài xưa cũ . Muốn đọc bài mới , em kéo xuống phía cuối trang , cik vào muc : Trang chủ thì ra bài mới nhất. CẢM ƠN EM ĐÃ CHIA SẺ CÙNG LÃO !

      Xóa
  2. Lâu ngày gặp LÃO vẩn ròm như ngày nào....Chúc lão khẻo mạnh lên nha.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. xin cảm ơn lời chúc lão....mạnh lên ! hehe Lão rất mừng vì em vẫn còn nhớ lão từ hồi yahoo . Gặp lại người...xưa , luôn có nhiều cảm giác thích thú.
      để đọc bài mới hơn - em kéo xuống cuối trang - cik vào mục trang chủ.

      Xóa
  3. Bài thơ nghe đã xót xa, lời bình làm lòng người càng trĩu nặng thêm. Sao lão ác thế hở lão ròm kia!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì ra mưa buồn , em lại tìm bài xưa cũ để đọc. Những bài viết của lão thường không vui mà đầy ắp nỗi buồn . Mẹ kiếp . Hehehe. Vui nhé.

      Xóa

:) :( :)) :(( =))

Lên Trên! Xuống Dưới!