Thứ Năm, 24 tháng 3, 2022

 SƯƠNG GIĂNG CHỢ CHIỀU.

Lâu rồi không còn làm quảng cáo. Gác kiếm giang hồ cũng dăm bảy năm nay. Hôm bữa có ông khách quen tìm đến nhà, tán tỉnh sao mà hứng lên xuôi theo luôn. Mặc dù thời gian này sức khỏe không mấy tốt , đầu óc bung biêng quên trước quên sau nhưng nể tình thủy chung của khách từ mười mấy năm trước, oánh đường từ Biên Hòa vẫn tìm tận nhà rằng bác mát tay, hợp duyên phong thủy này nọ làm giúp em... nên gắng gượng rút kiếm xuống- ý quên, rút đồ nghề ra tái xuất. Mấy cái chữ nổi bằng inox gắn phông chính văn phòng công ty hồi xưa mình từng làm, nay sửa sang rộng hơn nên phải làm mới.
Sau hơn vài tiếng vỗ trán, vật vã trườn bò chậm chạp trên máy vi tình rồi cũng xong phần maket. Chuyển vào USB để đem đi CNC (Máy cắt kim loại bằng laser). Lâu rồi ít khi đi xa nhưng đụng việc thì phải lên đàng thôi. Vả lại làm kiếm tiền có gì phải lăn tăn.
Đến nơi chưa kịp thở, lục túi quần thì hỡi ôi, USB để quên ở nhà.! Bực không nói nổi. Nhìn quãng đường quay về 17 km mà cục tức chèn ngay cổ họng, không biết chửi ai lôi tên thằng kia ra chửi. Tại mày tâng bốc tán tỉnh bố mày xiêu lòng nhận việc mới ra nông nổi này đây. Tiên sư bố mày! Mấy thằng người bắc nó nói năng nhẹ nhàng dễ xiêu lòng lắm. Xưa nay - Lời phỉnh nịnh thì rất ngọt ngào mà hậu quả thì luôn chua loét! Qủa không sai . Em đây mang bầu là tại mấy anh chứ tại gì ...má mày đây, hả mấy thằng ôn dịch!
Về nhà là xông ngay vào cuộc truy tìm USB. Mang tiếng là nhà nhưng chỉ là căn phòng 15 m2 mà thánh thật, cái USB không biết chui xó nào. Ngóc ngách , kẽ hở nào cũng lò dò lục lọi chán chê vẫn không thấy mặt mũi cái USB tàng hình này nằm đâu. Ngồi nghĩ chắp nối xem mình đã cầm nó lần cuối vào lúc nào, đứng dậy đội nón bảo hiểm dắt xe đi ra thế nào... Đầu óc bung biêng chả nhớ được con mịa gì . Sau nhiều đợt truy tìm thì tự giơ tay đầu hàng. Phải thán phục cái USB chết tiệt có năng lực tàng hình. Phải gồng mình làm lại thôi. Phàm việc gì mà phải làm đi làm lại thì oải lắm, ngán hơn bốc Shit. Hết nguyên một ngày loay hoay công cốc lại mua thêm bực tức vào người chả được cái dek gì không chửi thằng đặt hàng thì chửi ai?
Buổi tối ăn cơm xong vẫn còn ấm ức tìm kiếm thêm nhưng rồi vô vọng. Vung tay đập cái đèn pin lên bàn, nhất quyết không tìm nữa, dẹp qua bên, quên nó đi. Giờ xỏ giày đi thể dục cho thanh thản, kiếm tý mồ hôi rồi khuya khuya tĩnh tâm trở lại, ngồi làm lại cho thấm cái ngu ngơ. Ngồi xuống xỏ giày để đi thể dục thì từ trong chiếc giày tòi ra cái USB! Ô hô... Phải là người cẩn thận và vượt tầm thông minh nhân loại mới nghĩ ra cất cái khỉ gió này vào đây! Có là siêu nhân tìm kiếm cũng bó tay. Lạy giời. Cầm lấy USB mới sực nhớ là đâu cần ngồi làm lại nếu không tìm thấy cái này, vì trong máy chắc chắn có save mà...Ôi dzà, rối nùi luôn.
Có một thánh nhân nào đó từng nói - "Trên đường đời, khi cánh cửa này đóng lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra , hãy tin đi và đừng tuyệt vọng!". Nếu không có thuyết tương đối thì câu này là tuyệt đối chí lý đúng. Khi cánh cửa " khỏi covid" đóng lại thì cánh cửa "hậu cô covid" mở ra chào đón chúng ta với bao nhiêu thứ bệnh dai dẳng mà theo thống kê của giới khoa học có đến hàng trăm biến chứng cho cơ thể. Mệt mỏi, mắt mờ, mất ngủ, đau nhức xương khớp, hụt hơi, tăng nhịp tim, huyết áp, rối loạn tiêu hóa...Mỗi người tùy theo cơ địa của mình mà nặng nhẹ khác nhau, mắc chứng khác nhau. Cả tâm lý và bệnh lý bao quanh hậu covid nhồi cho tơi tả cơ thẻ. Em nào cũng có kẹo cả! Nặng nề nhất là trí nhớ và nhận thức. Đây là một dang rối loạn triều đình mà thuật ngữ y khoa gọi là sương mù não (Brain for), mô tả tình trạng tâm thần chậm chạp, ngơ ngáo như bị phủ một lớp sương mù. Trong đầu như loãng ra, lơ lửng ba chớp ba nhá chả ra làm sao cả. Chưa đến mức như bệnh Alzhei mer (Bệnh lú lẫn ở người cao tuổi) nhưng chắc chắn nó có chung họ hàng. Dân quê gọi nó là bệnh " Ăn rồi nói chưa ăn" , ngắn gọn và rất thực tiễn. Nó không hết hẳn mà dai dẳng mến khách từ vài ba tháng đến cả năm. Người viết bài này khỏi covid hơn 4 tháng rồi vẫn nhiều khi ngơ ngơ ngáo ngáo mà chưa thấy triệu chứng dừng. Bực mình về cái sự quên và chậm hiểu thì vô thiên lũng, kể gì hết. Sực thấy hình ảnh mình như ả Cu T ở quê. Lần đó ả Cu ra Hà Nội. Thằng con chở mẹ đi về nhà thì bảo- Mẹ giơ tay phải dang ra để xin đường rẽ ( cái thời còn đi cub ở truồng, chả có xi nhan xi nhéo gì cả). Mẹ nó ngồi sau giơ tay qua mấy ngã rẽ không dám hạ xuống. Về đến nhà, nó dựng xe để dìu mẹ xuống , Thấy mẹ vẫn ngồi giơ tay nghiêm chỉnh! Ha ha...Choa là choa thực hiện luật giao thông vào đến sân luôn nhá! Mình là dân quê nhưng lê la ở phố già đời rồi thì không đến nỗi như ả Cu T. Nhưng nếu lỡ xui xẻo trúng số Vietlott có nhiều xiền, đi chơi qua bển ( Mỹ hay Anh Pháp gì đó) chắc cũng ngơ ngáo kiểu nhận thức mù mờ như ả Cu đi Hà Nội vậy.
Gần đây có những buổi gặp bạn bè, tôi luôn làm náo động để tìm kiếm nụ cười. Biến nụ cười thành năng lượng hồi phục rối loạn triều đình. Đọc và viết đều chậm chạp như nhau, phân tâm, kém tập trung không thể hiểu nổi. Chả khác gì đang dùng quen máy tính tốc độ cao thời nay giờ hư hỏng phải đem cái máy Petum3 thời xa xưa ra xài. Nó chậm chạp xử lý thông tin như rùa bò! Tuy nhiên vẫn còn lạc quan đôi chút là chưa phải quá tệ như đời máy tính trước cả Petum3 như đời 386 hay 586.
Tình hình mù sương chợ chiều này nếu còn kéo dài, chắc phải khắc trước lên bia đá cho chính mình và cho nhiều thằng đàn ông cũng ba chớp ba nhá khác, câu này : " Chôn lúc 90 tuổi, chết lúc 60 tuổi"! ( Người viết không dám đụng đến các chụy em ta à nha).
Read More

Thứ Ba, 18 tháng 1, 2022

         ĐỂ ÔNG LO.

  

 Có dịp về Vinh, tôi có ý muốn đến thăm nhà thơ Nguyễn Quang Hoàng - QTV trang CHUYỆN LÀNG QUÊ ta đây.Thơ anh sang sảng lạc quan và chất đầy niềm vui bổ ích nên thích đọc. Thích thơ nhưng chưa một lần giặp mặt tác giả nên cũng khá tò mò muốn gặp. Thứ nữa là hiện nay anh làm trong BQT- một group có số thành viên khá đông này. Chuyện làng quê đang hót, có số người tương tác rất lớn. Nghe phong thanh muốn chạy cái ghế vào BQT thì ngoài tác phẩm viết đều tay còn phải cung kính phong bì chừng 20 "củ".  Nói môm na ngắn gọn là tài năng chưa đủ còn phải thêm 20 củ mói mong ngồi vào cái ghế BQT Group CHUYỆN LÀNG QUÊ! Mình đây không mấy tài năng lại lười viết, chắc chắn phải hơn con số 20 đó. Nhưng chịu chơi thì hãi gì mưa rơi. Vì nốt công đôi chuyện, ghé thăm nhà thơ, luôn thể Lobby (vận động hành lang) nhờ anh ủng hộ, giúp đỡ được mớ nào hay mớ đó. 

  Anh bạn nhậu chung ở quán "Hoa Mai" gần sân bay Vinh nhiệt tình nhận lời đưa tôi đi Nam Đàn gặp nhà thơ. Chúng tôi cẩn thận mang theo chai rượu thuốc "Khỏe về đêm" để biếu anh. Nói gì nói, có chút bôi trơn cho dễ...ăn nói. Xưa nay chai riệu đi trước  là chai riệu khôn, 

Nhà anh cũng dễ tìm, xe chạy vào tận cổng. Cổng mở toang. Cả hai chúng tôi đang lóng ngóng thắc mắc thì cũng vừa lúc anh con trai chở con đi học về. Anh vồn vã:

- Chào hai bác ạ. Bố cháu có trong nhà. Mời hai bác vào chơi. Nào, con chào hai ông đi con.

Thằng bé chừng 5 tuổi khoanh tay cội vàng chào chưa dứt lời b chạy về phía mẹ nó đang ngồi lướt điện thoại, Nhà thơ Quang Hòang khả kính kia rồi, ông đang đánh trần đọc báo. Thằng bé chạy sà vào ôm mẹ rồi lùi ra phụng phịu:

- Ngày mai con không đi học nữa đâu.
Mẹ nó xoa đầu.
- Sao vậy con.
Nó nhăn mặt sờ xuống quần:
- Ngày nào cô cũng sờ vặn chim con .Đau con.
- Cô cưng, cô nựng con mà . Cô yêu thương con .
- Nhưng mà cô vặn, cô cầm lắc lắc làm con đau. Con không đi học nữa đâu.
Anh con trai thấy thế đành bảo:
- Em ạ, Con nó mệt không muốn học để nó ở nhà chơi, bố đi thay cho mấy bữa.
Lúc bấy nhà thơ nhìn ra cồng thấy có khách, vội đứng lên lấy áo máng ở ghế vừa tháo kính cầm tay chỉ vào mặt anh con trai:
- Này, ngày mai anh còn có việc đi Nghi Lộc thay tôi bàn chuyện với các chú dưới đó. Chuyện đi học của cháu ĐỂ ÔNG LO !
Hơ hơ, Ngày mai tính mời xã giao anh Ba một chầu nữa mà chắc " bể kèo" vì anh bận xếp hàng đi học thay cháu. Gặp thành viên BQT đã khó chắc gặp chủ tịch Hội đồng BQT còn khó hơn nhiều!
*********************************


SƯƠNG GIĂNG CHỢ CHIỀU.
Lâu rồi không còn làm quảng cáo. Gác kiếm giang hồ cũng dăm bảy năm nay. Hôm bữa có ông khách quen tìm đến nhà, tán tỉnh sao mà hứng lên xuôi theo ổng luôn. Mặc dù thời gian này sức khỏe không mấy tốt , đầu óc bung biêng quên trước quên sau nhưng nể tình thủy chung của khách từ mười mấy năm trước, oánh đường từ Biên Hòa vẫn tìm tận nhà rằng bác mát tay, hợp duyên phong thủ này nọ giúp em... nên gắng gượng rút kiếm xuống- ý quên, rút đồ nghề ra tái xuất. Mấy cái chữ nổi bằng inox gắn phông chính văn phòng công ty hồi xưa tôi từng làm, nay văn phòng sửa sang rộng hơn nên phải làm lại.
Sau hơn vài tiếng vỗ trán, vật vã trườn như rùa bò trên máy vi tình rồi cũng xong phần maket. Chuyển vào USB để đem đi CNC (Máy cắt kim loại bằng lade). Lâu rồi ít khi đi xa nhưng đụng việc thì phải lên đàng thôi. Vả lại làm kiếm tiền có gì phải lăn tăn.
Đến nơi chưa kịp thở, lục túi quần thì hỡi ôi, USB để quên ở nhà.! Bực không nói nổi. Nhìn quãng đường quay về 17 km mà cục tức chèn ngay cổ họng, lôi tên thằng kia ra chửi. Tại mày tâng bốc tán tỉnh bố mày mới ra nông nổi này đây. Tiên sư bố mày! Mấy thằng người bắc có ăn học nói năng dễ xiêu lắm. .Lời phỉnh nịnh thì rất ngọt ngào mà hậu quả thì luôn cay đắng! . Phụ nữ mang bầu là tại mấy anh chứ tại gì ...má mày đây hả mấy thằng ôn dịch!
Về nhà là xông ngay vào cuộc truy tìm USB. Mang tiếng là nhà nhưng chỉ là căn phòng 15 m2 mà thánh thật, cái USB không biết chui xó nào. Ngóc ngách , kẽ hở nào cũng lò dò lục lọi chán chê vẫn không thấy mặt mũi cái USB tàng hình này nằm đâu. Ngồi nghĩ chắp nối xem mình cầm nó lần cuối vào lúc nào, đứng dậy dắt xe đi ra thế nào... Đầu óc trống rỗng có nghĩ được con mịa gì đâu. Sau nhiều đợt truy tìm thì tự giơ tay đầu hàng. Phải thán phục cái USB chết tiệt có năng lực tàng hình. Phải gồng mình làm lại thôi. Phàm việc gì mà làm đi làm lại thì oải lắm, ngán hơn bốc Shit. Hết nguyên một ngày loay hoay công cốc mua thêm bực vào người chả được cái dek gì.
Buổi tối ăn cơm xong vẫn còn ấm ức tìm kiếm thêm từng xăng ti mét nhưng rồi vô vọng. Vung đập cái đèn pin lên bàn, nhất quyết không tìm nữa, quên nó đi. Giờ xỏ giày đi thể dục kiếm tý mồ hôi rồi khuya khuya tĩnh tâm ngồi gõ có chết chóc ai. Ngồi xuống xỏ giày để đi thì từ trong chiếc giày tòi ra cái USB! Phải là người cẩn thận và vượt tầm thông minh nhân loại mới có cách cất cái khỉ gió này vào đây! Có là siêu nhân cũng bó tay. Lạy giời.
Có một thánh thần nào đó từng nói - "Trên đường đời, khi cánh cửa này đóng lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra , hãy tin thế đi và đừng tuyệt vọng!". Chí lý và rành đúng. Nếu không có thuyết tương đối thì câu này là tuyệt đối. Khi cánh cửa " khỏi covid" đóng lại thì cánh cửa "hậu cô covid" mở ra với bao nhiêu lòng thòng. dai dẳng chào đón chúng ta mà theo thống kê của giới khoa học có đến hàng trăm biến chứng cho cơ thể. Mệt mỏi, mắt mờ, đau nhức xương khớp, hơi khó thở, tăng nhịp tim, rối loạn tiêu hóa...Nặng nề nhất là trí nhớ ba chớp ba nhá, nhận thức chậm và hay quên. Đây là một dang rối loạn chức năng nhận thức mà thuật ngữ y khoa gọi là sương mù não (Brain for), mô tả tình trạng tâm thần chậm chạp, ngơ ngáo như bị phủ một lớp sương mù.. Trong đầu như loãng ra, bung biêng lơ lửng chả ra làm sao cả. Chưa đến mức như bệnh Alzhei mer (Bệnh mất trí nhớ ở người cao tuổi) nhưng chắc chắn nó có chung họ hàng. Nó không hết hẳn mà dai dẳng mến khách từ vài ba tháng đến cả năm. Người viết bài này khỏi covid gần 4 tháng rồi vẫn nhiều khi ngơ ngơ ngáo ngáo chưa thấy triệu chứng dừng. Bực mình về cái sự quên thì vô thiên lũng, kể đâu hết. Sực thấy hình ảnh mình như ả Cu T ở quê. Lần đó ả Cu ra Hà Nội . Thằng con trai chở mẹ đi về nhà thì bảo- Mẹ giơ tay phải thẳng ra để con rẽ( cái thời còn đi cub ở truồng, chả có xi nhan xi nhéo gì cả). Mẹ nó ngồi sau giơ tay qua mấy rẽ không dám hạ xuống. Về đến nhà, xuống xe nhưng vẫn không dám hạ tay xuống và than, mỏi tay quá rồi mi ơi ! ha ha...
Gần đây có những buổi gặp bạn bè, tôi luôn làm náo động để tìm kiếm nụ cười.Ấy cũng là thang thuốc bổ điều tri tinh thần hậu covd chết tiệt. Đọc hay viết giờ chậm chạp như nhau . Chả khác gì đang quen dùng máy tính tốc độ cao hiện nay bất ngờ bị gỏng phải đem cái máy tính Petum3 thời trước ra xài .Nó chậm chạp hơn cả rùa bò. Cũng may là vẫn lạc quan chưa đến nỗi cà tàng chậm gơn cả rùa đời máy trước Petum3 như 386 , 586.
Tình hình này kéo dài, chắc phải khắc trước lên mộ bia chính mình và nhiều người khác câu này: " Chôn lúc 90 tuổi, chết lúc 60 tuổi" !

 

Read More

Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2021

 ĐẦY TROÈN.

Vì sao con vừa thắp hương vừa sụt sùi khóc?
Ngày giỗ mẹ nhìn bàn thờ mà thảm lòng . Bẻ mấy nhành cây hoa Giấy ở hàng rào vào cắm . Không trầu cau , không bánh kẹo và chỉ độc món xôi + chẻo truyền thống mà mẹ thích. May mà sáng qua có người bạn cho một đòn giò chả " ăn lấy thảo" gửi Shipper qua cổng chốt phong tỏa bày lên mâm. Không như mọi năm .., Không như mọi năm , thắp hương xong chỉ có 3 cha con cắm cúi lặng thinh ngồi ăn như đi cày trại khi xưa ở quê...Không dám bước chân ra khỏi nhà như ếch ngồi trong bộng...
*******
Lâu lâu trong giấc ngủ con vẫn gặp mẹ . Gần đây nhất mẹ nhắc : "Nhớ bẻ chè nấu mà uống, để lâu lá vàng hết nghe con." Lại rưng rưng.., Lại kể chuyện thay cho món ăn bày lên mâm trống vắng ngày giỗ mẹ..
Nhớ lần về quê khi mẹ còn sống . Có ông cậu họ hàng trong làng đến thăm hỏi chuyện trò, đem lạc rang ra nhâm nhi rượu trắng . Trong câu chuyện vui, ông cậu hỏi về chuyện đi lại bằng máy bay.
- Con Hải tau ở Nha Trang , nó muốn mua vé máy bay cho cha vô chơi mà tau chưa đi. Hấy , rứa đi máy bay vô đó mau hơn Sai gòn hay chậm hơn ?
Người dân quê kể cả mẹ tôi vẫn tò mò muốn biết chuyện đi máy bay . Lần nào đi E-Lai có bữa điểm tâm trên tàu bay tôi đều mang về để mẹ ăn cho biết. Lần nào cũng nức nở khen lạ, ngon . Đi máy bay thì nhanh lắm , trưa ở sài gòn thì chiều tối ăn cơm ở nhà đây , không như ngày xưa tàu xe mất hết ba bốn ngày. Có điều, phương tiện ô tô tàu lửa tuy chậm nhưng có vẻ chắc chắn hơn - Nếu như có hư hỏng , hay hết xăng thì còn dừng lại sửa chữa hay đổ xăng, chạy tiếp . Còn máy bay , bay trên bao la trời cao có trạm nào để dừng đổ xăng , sửa chữa? Mà con người ta, chỉ cần trượt chân từ ba bốn bậc thang huỵch xuống , nhiều khi còn chết, nói chi rớt từ trên tít trời xanh xuống đất .Mẹ ngồi lắng chuyện với ánh mắt đầy lo âu và thở dài ...
Hôm ra đi , bịn rịn ôm vai mẹ để ra đường , mấy đứa em xách túi này bị nọ đi trước. Ra khỏi sân mẹ còn gọi lại . Quay lại lắng nghe là chuyện gì. Nấn ná một chút rồi mẹ bảo :
- Này con , xuống Vinh nhớ nhắc ông ta đổ cho đầy xăng nghe con !
Thấy tôi ngơ ngác chưa kịp hiểu , mẹ nói thêm :
- Mi là xuề xòa lắm. Nhắc ông phi công xăng cộ đổ cho đầy troèn nha con. Nhớ đò.
Hơ hơ. Chở ai thì mệ không dám nói , chở con mệ, chở"cục vàng "của mệ đi vô trong nớ, các ông phi công nhớ đừng hà tiện mà đổ xăng lưng , cứ đổ đầy troèn cho mệ hây!.
*****
(Bài viết thay lời tạ lỗi với mẹ , với hai O tuy ở xa nhưng vẫn gửi tiền làm thêm mâm cơm cúng mẹ. Với vợ chồng người bạn học "bốn tốt" ở bên Q.8 vẫn nhớ ngày giỗ , gửi tiền hương khói và làm mâm cơm cúng bà... Trân trọng ghi nhận. Dưng mà, dịch dã thế này làm giỗ xem ra... trúng bể tay ! hic).
Read More

 CANH NHỒI.

Mãi gần trưa , mở điện thoại thấy có tin nhắn mời trưa xuống nhậu của thằng bạn. Tôi ngó lơ luôn . Nhưng rồi không thoát , điện thoại đổ nhạc ,nó gọi. Lý do là có mấy người bạn ngày xưa ở dưới miền Tây lên Sài Gòn ghé chơi. Cần quái gì lý do - Đàn ông nhiều khi vừa nhậu vừa tìm lý do để nhậu . Hỏi nó - Mày làm món gì ? Nó ráo hoảnh trả lời - Canh Nhồi ! Ô hô...món này khó mà quên . Ai chưa ăn thì...chưa biết !
Ngày ấy cơ quan tôi hợp tác với khoa Địa chất - Trường Đại học Bách khoa, thực hiện đề tài thăm dò và khai thác khí sinh học ở vùng Đồng Tháp Mười. Vùng đầm lầy thường có xác thực vật và sinh vật chôn vùi mấy ngàn năm sâu trong lòng đất ,quá trình phân hủy sinh ra khí Biogas. Khai thác khí này lên ,biến nó thành năng lượng phục vụ sinh hoạt , nhà máy chế biến nông sản... có khi huyện Tháp Mười giàu to. Lý do to tát thế nên huyện đón tiếp bằng một bữa liên hoan rõ hoành tráng . Sáng ra , văn phòng Uỷ ban còn tử tế cấp cho một bao gạo cùng mấy ký thịt heo mua vội ở chợ. Chúng tôi chở dàn khoan tiến thẳng vào hiện trường nằm sâu trong đồng . Sau hai ngày thì số thực phẩm mang theo cũng hết. Đoàn gồm 11 người , đến bữa thì ăn rào rào gì mà chả hết. Muốn đi chợ phải đón xuồng ghe của dân quá giang ( tức là đi nhờ ). Trưởng đoàn cử thầy Lý nấu nướng lo chợ búa. Cử thầy Lý vì thầy bụng thì bự, đụng việc là thở phều phào nên cho làm bếp nhẹ nhàng hơn.
Thầy Lý tốt nghiệp ngành trồng trọt - Đại học nông nghiệp Cần thơ . Nó là con nhà giàu đi làm việc nhà nước chỉ là tìm nơi nghỉ ngơi và chờ bảo lãnh đi Mỹ . Lương sướng chẳng quan trọng đếk gì -Theo như nó nói - Tháng nào vợ cũng đưa thêm cho vài lần lương mà vẫn còn hơi thiêu thiếu ! Nhận lương tháng chỉ đổ xăng và gầy độ nhậu. Thời bao cấp đồng lương vốn bèo bọt không như bây giờ. Khi chuyển về cơ quan , tôi tò mò hỏi : - Sao lại gọi là thầy Lý ? Anh Khanh phòng tổng hợp cười và bảo - Phong nó là thầy vì nó là kỹ sư nộng nghiệp, xuống Lai Vung theo đoàn công tác bảo vệ thực vật , có người nhổ cây đậu đen đang trồng ven đường hỏi nó đố là cây đậu gì ? Nó ngắm nghía và trả lời là cây đậu bắp ! Từ đó nó được phong là thầy, và chết danh luôn Thầy Lý . Công tác theo đoàn chuyến này chỉ vì cơ quan thiếu người , huy động cả phòng ban khác .
Sáng ấy, khi mọi người bắt tay vào một ngày làm viêc , thầy Lý cũng quầy quả chuẩn bị đi chợ . Ngày đi chợ đầu tiên . Anh Thái ở trường Bách khoa nhắc nhở -" Mua đồ ăn , mày phải mua thêm gia vị , nấu như nồi thịt vừa rồi thiếu gia vị khó ăn lắm . Mà tụi tao ở Sai Gòn , thích món canh chua miền Tây ! " .
Bếp ăn dựng tạm bằng vải bạt , cách 2 dàn khoan chừng ba chuc mét , nằm sát bên con mương nhỏ cho tiện viêc rửa ráy. Vì thế Thầy lý toàn quyền tự do tác nghiệp . Do tay xách nách mang đủ thứ lỉnh kỉnh. đi chợ về nó lăn ra nghỉ và ngủ quên luôn một giấc . Khi tỉnh dây thì đã trưa , nó vội vàng nổi lửa nấu cơm và bữa trưa chỉ mỗi trứng chiên - đậu hủ với lời hứa bữa chiều sẽ có nồi canh chua cá tra ! Vậy cũng được , trưởng đoàn bảo nó vào nhà dân mượn cái nồi to hơn sau khi khảo sát 2 con cá tra to kềnh đang dọng trong hố nước.
Buổi chiều khi mọi người làm viêc , nó đánh trần vật lộn với nồi canh chua khói bốc mịt mù . Hết giờ làm mọi người tắm táp và rục rịch dọn ăn. Máy lại được nổ lên để phát điện đèn sinh hoạt mặc dù chưa tối hẳn. Nồi canh cá được bưng ra , bốc khói thật hấp dẫn .Anh Thái lật ngửa cái vung làm dĩa , gạt rau ,vớt mấy khúc cá thườn thượt ra đấy. . Nồi canh nổi váng vàng và hăng hắc mùi. Canh chua nước thường trong nhưng đây lại lớt nhớt , sền sệt . Sau một ngày làm viêc mọi người đói cứ thế gục đầu chan húp . Riêng chỉ một mình thằng Bảy - Người gốc Cao Lãnh , một mình lẳng lặng cầm chai nước tương ra góc bãi ngồi ăn như ăn chay. Mà sao canh chua , chẳng có vị chua? Hỏi, thầy Lý trả lời - "Có me chua cho vào rất chi là đầy đủ ". Có thể cả cái nồi to đùng mười người ăn chắc được nhúm me, nên không thấm tháp gì . Nhưng không sao , nếu như nó không hăng hắc thum thủm , lớt nhớt . Đầu tiên là trưởng đoàn Tâm , bát cơm mới chỉ vơi đi chút ít đã lắc đầu -" Mùi gì lớt nhớt , khó nuốt quá.". Nghĩ bụng - Thây kệ, chắc ổng ăn không hạp canh chua. Mọi người cứ chan húp . Nhưng rồi lần lượt mọi người nhận ra là...khó nuốt thật ! Nó thum thủm lớt nhớt chả ra vị gì . Thịt cá xẻ ra cũng khó ăn. Vớt rau ăn rồi rau cũng khó nuốt nốt , tất cả đều buông đũa khi chưa ai ăn hết bát cơm. Bấy giờ anh Thái mới hỏi - " Thế mày nấu canh chua thế nào hả Lý ?" Thầy Lý xoa cái đầu húi cua - " Em cho tất mọi thứ gia vị đã mua , tiêu tỏi hành ớt cà ri gì gì đủ hết...Ra chợ em bảo người bán lấy đủ thứ gia vị, mỗi thứ một ít. Về cho tất vào nồi canh." Mọi người à lên và cười vì có cả bột cà ri trong nồi canh chua. Anh Thái bảo - "Cái gì mày cũng nhồi vào nồi thành ...canh nhồi chứ canh chua mẹ gì."!
Bấy giờ thằng Bảy mới thủng thẳng đi đến diễn giải-" Nhìn sơ là tui biết rồi. Cá Tra mua về phải cạo bằng nước hâm hẩm nóng , sau đó xát muối hết lượt. Cạo cá tra nhớt ra nhờn nhợt đen thui. Phải cạo rửa sao cho con cá trắng bệch ra, làm ẩu tả nhớt hôi rình là phải." Nó quay qua hỏi thầy Lý - Thầy có cạo nước nóng không ? Thầy lý thủng thẳng đáp -" Rửa nước dưới mương rồi chặt khúc ra là nấu thôi !" - " Không làm ruột à ?" Thầy Lý hươ tay - "Thấy cá ở nhà vợ nấu canh chua có làm ruột đâu , mà ruột nó ăn ngon lắm ". -" Trời ạ , cá lóc nuôi đìa , ao sạch. Đằng này cá Tra ông biết là nó ăn gì không ? ăn kít người. "
Bắt đầu có người nôn ọe khi nghe tường trình cách nấu của thầy Lý . Vùng thôn quê hầu hết đều dùng cầu tõm. Mà loài cá tra có ăn kít người mới béo. Nuôi cá truyền thống xưa nay thế . Dăm ba nhà thì có cái ao cầu tõm vừa đi cầu vừa nuôi cá tra. Đi cầu nghe rơi tõm , cá dành nhau đớp , quẫy nước tung tóe ướt mông là chuyện thường . Cá đến kỳ thu hoạch thường đạt từ 1,2kg đến 1,5kg con thì người ta rút cầu không cho đi vệ sinh trước dăm ba ngày. Cũng tạm xem là sạch . Nhưng cũng có người đưa lưới quét cá lên , bán luôn - Trong bụng còn...no mồi và rồi người bán gặp thầy Lý , thấy cá to , bụng no tròn trắng hếu thầy hốt luôn hai con , rửa ráy qua loa , chặt khúc và nấu canh không cần moi ruột...
Ngoài trời bắt đầu sập tối . Ếch nhái hòa ca vang lừng bởi trần gian vừa có món canh Nhồi ra đời. .Bữa ăn tạm dừng, có người nôn ọe , có người tưng tức cái bụng mà không ọe được. Ai dám chắc cái váng vàng vàng ,sền sệt nổi trên mặt nồi canh kia là bột gia vị cà ri theo khai báo của thầy Lý ? Và canh Nhồi ra đời như thế .
Sau này Thầy Lý đi định cư ở Mỹ . Tất nhiên tác quyền nấu món canh Nhồi hiện giờ vẫn còn bên...Mỹ ! Sợ một mai thất truyền bí quyết nên tác giả ghi lại khá chi tiết làm của để dành cho ..."muôn đời sau".
Cá Tra hay còn gọi là cá Dồ , thuộc dòng cá da trơn phổ biến vùng lưu vực đồng bằng sông Cửu long -các tỉnh miền Tây nam bộ. Ngày nay người ta nuôi loại cá này bằng bè quây trên các sông lớn và cho ăn thức ăn công nghiệp. Sản lượng hàng năm rất cao và nguồn xuất khẩu thủy sản thu về ngoại tệ đáng kể. Tuy nhiên , lối nuôi truyền thống kết hợp cầu tõm với cá tra trong vùng thôn quê cũng cho sản lượng không kém . Người miền Tây không dùng nhà vệ sinh mà thường dùng cầu tõm. Ngoài ra còn có loại cá Basa cũng giống loại cá tra này. Tuy nhiên cá Basa nuôi thức ăn cám bã, thịt trắng còn cá Tra thịt ngả vàng, hình dáng thì giống y chang nhau. Vào siêu thị hay đi chợ rất dễ nhầm. Nhưng dù có Basa hay Tra trẻ gì , làm thịt cứ móc ruột vứt đi cho...bột ca ri khỏi nối váng !.
Read More

 MẮC DỊCH .

Đúng là mắc dịch nên kể lại chuyện mắc dịch cho quên dịch - (Sao lắm dịch thế hả dịch).
Gần chục năm trước tôi quen bác trên trang mạng. ( không phải FB này). Bác ấy hơn tôi dăm bảy tuổi và có một đam mê không giống ai là đọc Từ Điển say mê hơn cả đọc truyện. Chúng tôi xem bác như một " AN CHI" phiên bản mạng để học hỏi, trao đổi . ( Học giả An Chi - Tức Huệ Thiên) .Bác ấy là dân Sài Gòn chính hiệu.
Tôi chỉ là dân tỉnh lẻ nhưng về ngôn ngữ cũng tự cho mình là giỏi vì có thể nói và viết trôi chảy cả tiếng Nghệ lẫn tiếng phổ thông lưu loát từ lúc còn rất nhỏ đến mãi giờ luôn(!). hơ hơ .Tiếng Nghệ là thứ tiếng khó bậc nhất thế giới, mấy thằng Tây thằng Mỹ giỏi thế nhưng chỉ vài từ là...ngáp ngay . Thế mà tôi chơi liên thanh " song ngữ" tiếng Nghệ và tiếng phổ thông bình thường. Là người Việt ,cho là hàm giáo sư tiến sĩ ,giỏi Hán Nôm giỏi tiếng Việt đi mà gặp tiếng Nghệ cũng ra bã trong ba nốt nhạc.
Một lần lang thang trên mạng , đọc được bài thơ rặt tiếng Nghệ thấy lạ và hay hốt về. Ngoài tiếng Nghệ xuyên suốt thì câu thơ hay nhất bài là câu " Thứ chè gay rành tài" . Nó liên quan đến gốc gác, niềm tự hào loại chè xanh danh tiếng ngon thơm của xứ Nghệ. Rồi trong lúc rảnh rỗi tôi đem đố bác người " Xì goòng" này dịch trọn vẹn bài thơ tiếng Nghệ này ra tiếng Dziệc ( Tiếng Việt ). Cũng cần nói thêm , một người Sài Gòn chính gốc chưa hề tiếp xúc và cọ xát với tiếng Nghệ thì quả là leo trèo lèn đá còn dễ chịu hơn leo trèo dịch tiếng Nghệ.
QUÊ EM MÙA VỤ
Mùa nực với mùa gắt
Kêu chắc đến rồi tề
Dừ sốt hơn bựa tê...
Khát khô mui nẻ họng.
Ung bứt toóc dới rọng
Mụ cào ló trửa cươi
Con chắt ả mô ruồi
Hắn cợi tru vô rú.
Bếp lạnh tanh mun trú
Cho ga trọi ga bươi
Nác chát ở mô ruồi
Múc cho tui một đọi .
O tê ngong rành sọi
Ả nớ chộ cũng tài
O ả có thương ngài
Nấu cho nồi nác chát.
Tui uống vô mát rọt
Thứ chè gay rành tài
Nắng ra răng mặc trời
Cũng thua nồi nác chát.
(Sưu tầm.)
Thời điểm là 8-9 năm trước , khi điện thoại thông minh để lướt mạng còn hạn chế , FB chưa bùng nổ như bây giờ. Các thông tin còn ít ỏi . Mặc dù trong tay bác ấy có khá nhiều Từ Điển tiếng Việt xuất bản trước và sau giải phóng ở hai miền Nam - Bắc nhưng đều ngoài vùng phủ sóng vì không có tiếng Nghệ, phải tham khảo nhiều sách vở tùm la tùm lum .
Chỉ là cuộc thi đố cho vui trong nhóm bạn trên mạng , nhưng tôi cũng xăng xái trải chiếu rót nước mời ban giám khảo. Chánh chủ khảo là bác Bu người Quảng Bình khả kính ,từng viết nhiều tiểu luận , khảo cứu văn học trên báo và tạp chí. Quan trọng là bác ấy có hẳn pho TỪ ĐIỂN TIẾNG NGHỆ sống cân nặng 52 Kg trong nhà. Hai giám khảo còn lại là một nhà thơ và một nhà văn xứ Nghệ đã thành danh.
Sau một ngày làm việc thì bài dịch thơ được đăng lên để BGK xem xét. Sau đây là nguyên bài làm của dịch giả.
...
Cả ngày hôm qua tôi đánh vật với bài thơ tiếng Nghệ này. Rất nhiều từ lần đầu được nghe thấy . Nói ngay vì cái sự thi đố này không phải vào phòng thi, không bị tịch thu hết tài liệu cùng các "thiết bị nghe nhìn" cho nên thí sinh thoải mái lục lọi hết đống sách vở, mấy quyển từ điển hiện có... kể cả "Cái gì không biết thì tra Gú gồ" để "dành quyền trợ giúp". Và nhờ tất cả những điều này mà tôi đã biết thêm được khá nhiều từ ngữ xứ Nghệ, thật thú vị và bổ ích. Có nhiều từ phải tra ngược tham khảo cả Từ điển tiếng Mường , tiếng Huế...Nếu không thì chắc chắn không thể dịch nổi vài câu, vì tiếng Nghệ còn khó nhằn hơn cả tiếng Tây, tiếng Tàu , tiếng Huế...
Đây là kết quả trình BGK":
QUÊ EM MÙA VỤ
Mùa nóng với mùa gặt
Nghe đã đến rồi kìa
Giờ nóng hơn bữa kia
Khát khô môi nứt họng.
Ông cắt rạ dưới ruộng
Bà cào lúa giữa sân
Con chị hai* đâu rồi
Nó cỡi trâu vào núi.
Bếp lạnh tanh tro trấu
Cho gà trũi gà bươi
Nước chè ở đâu rồi
Múc cho tui một bát.
Cô kia nhìn cũng đẹp
Chị nọ thấy cũng tài
Cô, chị có thương người
Nấu cho nồi nước chát
Tui uống vô mát ruột
Thứ chè Gay** thật ngon
Nắng ra sao mặc giời
Cũng thua nồi nước chát
* Chị hai là tiếng miền nam tức là chị cả ngoài bắc.
**.Trước khi chọn viết "chè gay" hay "chè Gay", tôi đã tra trong sách vở mình đang có, cụ thể là "Đại Nam Nhất Thống Chí "mục tỉnh Nghệ An, tôi không thấy địa danh nào tên là "Gay" trong này cả. Tiếp tục tra thêm trên mạng, cũng không thấy thông tin chính thống nào nói về vùng đất chè Gay ngày xưa cả.. Sau khi gạt ra ngoài chừng dăm cuốn sách không tìm thấy gì ,thời may , tôi tìm thấy thông tin tron quyển "Sổ tay Địa danh Việt Nam" của tác giả Đinh Xuân Vịnh, NXB Đại Học Quốc Gia Hà Nội-2002, có ghi tên một ngôi chợ là CHỢ GẠY (GẠY có dấu nặng, có lẽ sách in sai dấu), ở làng Yên Lĩnh, vùng Lương Sơn, phủ Anh Sơn, nay thuộc huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ An. Từ đây tôi vào gú gồ tìm thông tin chè Gay.
Chắp nối những thông tin trên mạng và trong sách với nhau lại , tôi có thể hiểu giống chè xanh chỉ trồng ở vùng Gay ( Cao Sơn - Anh Sơn bây giờ) nổi tiếng ngon do tính chất thổ nhưỡng và khí hậu riêng mà thành thương hiệu ngon , nay thì được nhân rộng ra trồng nhiều nơi . Ban đầu là chè Gay ( viết hoa) chỉ định loại chè này trồng ở vùng Gay, nay thì là chè gay( viết thường) vì nó đã được nhân rộng ra nhiều nơi trong tỉnh vì lí do thương mại. Tuy nhiên tên loại chè này là danh từ riêng nên phải viết hoa mới đúng. (Trong bài thơ chữ gay viết thường). Dù cho loại chè này có nhân rộng trồng vùng nào khác vùng Gay ( Cao Sơn - Anh Sơn ) thì nó vẫn là thứ chè Gay có thương hiệu , có tên riêng. Rất thú vị! Tra cứu tìm hiểu vấn đề này mất khá nhiều thời gian nhưng bù lại biết thêm được xứ Nghệ có chè Gay ngon thơm thành thương hiệu.
Dịch xong bài thơ từ tiếng Nghệ sang tiếng Việt phổ thông, tôi cũng choáng váng hết cả đầu óc, lúc cắm cúi giở sách vở, tra trên mạng, nếu có ai hỏi tôi tên là gì , chắc cũng nỏ có nhớ tên luôn. Vợ có nhờ việc gì chắc cũng ngại vì đang bò càng trong đống sách ...MẮC DỊCH.
****
Với bài thơ đã dịch trên và cả những trần tình của dịch giả người xì goòng về ma trận Nghệ ngữ , thật đáng kính nể. Cái khó nhất là từ " Gay' trong bài thơ này. Bài thơ nguyên bản viết thường chữ gay. Từ điển tiếng Việt chỉ ghi nhận nó là tính từ ( gay trong gay go) mà trong bài thơ này nó lại là danh từ . Và nếu là danh từ riêng thì phải viết hoa như nhận xét của dịch giả người Xì goòng... Chính một số người Nghệ cũng chưa biết rõ gốc gác của từ chè Gay này nói chi đến người ngoài. Tuy bài thơ dịch chưa sát nghĩa một vài từ nhưng cơ bản là giữ được âm điệu, bản chất khi chuyển ngữ thơ . Cụ thể một số như sau. ( trong ngoặc là đáp án).
Nghe đã đến rồi kìa > (Gọi nhau đến rồi kìa)
Con chị hai đâu rồi > (Con chị cả đâu rồi?)
Cho ga trũi ga bươi > (Cho gà chọi, gà bươi)
......
Không có sự đam mê chữ nghĩa thì khó lòng mà mày mò chuyển ngữ được như bác xì goòng này. Cả ba giám khảo và người trải chiếu điếu đóm cuộc thi đố này rất cảm phục bác . Một người Xì goòng chưa từng bước qua đèo Ngang , chưa từng tiếp xúc nhiều với người Nghệ mà đã ngụp lặn bơi qua được dòng sông ma trận của Nghệ ngữ để dịch một bài thơ thoát ý nhưng vẫn giữ được âm điệu rất hay, rất đáng trân trọng .
***
Sau khi kết thúc cuộc thi , Nhận thấy giá trị của bài thơ , BGK họp phiên toàn thể , chỉnh sửa một số câu từ cho hoàn thiện và thống nhất làm hồ sơ gửi Viện Hàn lâm Khoa học Thủy Điển ứng tuyển giải Nobel văn chương năm 2014. Hồ sơ đã gửi và chờ. Mãi hai năm sau (2016) chúng tôi nhận được thông báo của Viện Hàn lâm Hoàng gia Thủy Điển về sự chậm trễ xét duyệt này. Thông báo nêu lý do là bài thơ QUÊ EM MÙA VỤ bản tiếng Nghệ đang có tranh chấp tác quyền. Thì ra Nhật Bản đã oánh Công hàm phản đối vì bài thơ này viết bằng tiếng Nhật! Của Nhật.
Một lần nữa phải phát khùng mà rằng: Đồ MẮC DỊCH!
Read More

 TẢN MẠN HẬU NHÀ KHÔNG CÓ BỐ.

Bài thơ và bài bình ngược ngạo NHÀ KHÔNG CÓ BỐ được đăng lên một vài trang group khác, nhận được sự quan tâm chia sẻ của bạn đọc. Ngoài một số bạn đọc đồng tình, Share thì vẫn có một số bạn đọc ấm ức, thắc mắc thậm chí phản ứng...Để rộng đường cho bạn đọc mình viết tiếp bài này.
1 - TÁC GIẢ VÀ TÁC PHẨM.
Trong một lần về thăm trại trẻ mồ côi thuộc tỉnh Hà Sơn Bình những năm 90-91, tác giả Nguyễn Thị Mai lúc bấy giờ là cô giáo dạy Ngữ Văn Trường CĐ Sư phạm Hà Sơn Bình đã cảm xúc viết bài thơ NHÀ KHÔNG CÓ BỐ. Hoàn cảnh của các em trại trẻ mồ côi đã chạm vào trái tim của tác giả . Éo le ở chỗ là hoàn cảnh mồ côi của các cháu cũng chính là hoàn cảnh thực của nhà thơ đã từng trải qua .Tuổi thơ của chị cũng không có bố từ năm lên 7 tuổi.. Tuổi thơ của chị cũng từng đi qua với bao vất vả để bươn chải nuôi em , nuôi mình ăn học. Chị thực sư thấu cảm hoàn cảnh, hòa mình vào những mảnh đời mổ côi và bài thơ này ra đời , Nó nhanh chóng được người yêu thơ đón nhận. Tôi còn lưu giữ bài thơ này in báo từ thời đó -1992 - ( Mình có tật gian là đọc báo hay sách , thấy bài thơ nào ngắn ưng í, thấy hay là xé ngay trang đó nhét túi , đỡ hao tiền mua báo) . Cũng từ đây mình mê thơ lục bát của chị . Đến giờ vẫn thuộc khá nhiều bài của chị như " Nhà Quê , Bàn tay em, Qua hàng trầu nhớ mẹ, Lục bát anh và em"...Sau này thơ chị luôn đoạt giải cao trong bình chọn hàng năm của Hội Nhà Văn và chị "sòn sòn " cho ra 7-8 tập thơ liền .Tập nào thơ chị cũng dịu dàng dung dị và đằm thắm đóng dấu đúng thương hiệu Nguyễn Thị Mai. Cùng với giải thưởng , hình chị được đăng báo . Phải nói là tác giả rất xinh , vẻ đẹp thanh thoát và hiền hậu mê mản ngay cái nhìn đầu tiên. Xem hình chị nhiều người từng ném thơ , đốt thơ để thể hiện bỏ thơ nhảy qua thích...người nhưng không biết có xơ múi được gi không ! ( Thú thật , mình cũng ở trong số đó)
Bài thơ NHÀ KHÔNG CÓ BỐ đoạt giải nhất cuộc thi thơ do Hội nhà văn và UB chăm sóc sức khỏe - trẻ em tổ chức năm 1992 . Như vậy bài thơ này ra đời cách nay tròn 30 năm.
2 - BÀI BÌNH THƠ.
Do bài thơ hay nên các nhà phê bình văn học chuyên và không chuyên đã bình . Cách nay 7- 8 năm, trên trang mạng blog Spost mình đem bài thơ này bình ngược nhằm chọc ghẹo một nhà văn nữ đơn thân ở xứ Nghệ. Bài đăng và cũng rôm rả nhận được nhiều ý kiến đa chiều..
Bài bình ngược lướt qua có thể gây bức xúc , thậm chí xúc phạm chị em ta trong hoàn cảnh NHÀ KHÔNG CÓ BỐ. Bài bình có tông hài hước, mở lối thoát bằng màu tiêu cực .Nhưng nếu đọc kỹ hơn , chậm lại ta nhận thấy tất cả chỉ là bề mặt con chữ để làm nền cho bài thơ nổi bật hơn. Ngay đầu bài viết , người bình thơ đã có lời cảnh báo là - Bây giờ đọc bài thơ qua cặp kính thấy khác xưa hoàn toàn . Cặp kính là cách nói ẩn dụ về thời gian bài thơ ra đời khi còn chưa đeo kính , giờ đến tuổi phải đeo kính đà mấy mươi năm. Thời gian có thể thay đổi mọi thứ , kể cả,,,tuổi của bạn cơ mà. Như vậy, "Thơ hay thời ấy - Bình bọt thời nay " là một sự quá khập khênh không cùng mặt phẳng thời gian. Không thể nào thời khó khăn thiếu thốn trăm bề ngày xưa , đem thời no đủ tiện nghi 4.0 ra để mở lối thoát. Lời bình có vẻ bất cần, có vẻ ngang tàng nhưng chứa đựng sự thấu cảm phía sau nó. Ví dụ :
Bơm xe chẳng hiểu cái jun
Rát tay bật lửa đá cùn xăng khô..
Thời nay xài quẹt gas , đi xe tay ga nêu lên là ý làm nền cho nỗi khổ chị em ta hồi đó phải như thế. Phải để dành đá lửa, chai xăng để đổ vào cái bật lửa chết tiệt luôn dở chứng ...Hoặc sâu xa hơn một tý:
Nước đun sôi để nguội hoài
Nhà không có bố biết ai pha trà.
Bài bình đề cập với vẻ bất cần là nước đun sôi không pha trà thì để nguội vẫn thường dùng đó thôi. Có chi mà phải lăn tăn cằn nhằn?. Nhưng sâu hơn một tí nó khơi gợi hình ảnh người phụ nữ nhà không có bố vẫn cần mẫn đun nước sôi theo thói quen cho chồng pha trà dù chỉ để nguội. Phụ nữ lạ lắm. Họ yêu chồng đến khó hiểu. Nhiều phụ nữ vắng chồng thường lấy áo cũ của chồng đắp lên người mới ngủ được. Có người hít hà mùi trà để nhớ chồng , nghe tiếng điếu cày say mê như nghe nhạc...Thì ra phụ nữ quen mùi chồng. Nước đun sôi để nguội là do quen mùi chồng.
Những tiểu tiết này nếu bình thơ thông thường cho bài NHÀ KHÔNG CÓ BỐ có thể mần liên thanh được vài trang giấy. Nhưng đây là bài bình ngược. Nói ngược để ta hiểu sâu thêm cái xuôi, cái ẩn ý của người viết. Bài thơ còn một ẩn dụ khác như nhắc nhở bạn đọc là nhiều nhà có bố nhưng cũng như không !? Bố luôn đánh trần nằm xem tivi hoặc cái vác bụng bia dạo qua dạo lại mặc ai làm gì với núi việc trong nhà ,hoặc đi thâu đêm với bạn bè mà vai trò người bố hòa vào không gian chẳng khác gì nhà không có bố...Với lại đây là bài thơ viết về trẻ em chứ không phải viết phụ nữ . Điều này có thể thấy rõ là sau khi đọc bài bình thơ ngược này , nhắm mắt lại thì những gì đọng lại vẫn là hình ảnh NHÀ KHÔNG CÓ BỐ với những chênh vênh trong gia đình chứ không phải là cái vẫy tay dẻo như múa , hay lối thoát qua ngả hàng xóm... Còn cảm nhận đến đâu là tùy người đọc.
Bài bình ngược ngang này được nhà phê bình văn hoc PGS-TS Ngữ văn - Thành viên ban giám khảo nhiều cuộc thi thơ văn - nhà văn Vũ Nho thấy hay hay in ra giấy đưa cho tác giả Nguyễn Thị Mai. Xin trích đăng lời bác Vũ Nho : ..."Tôi đã in bài của Duytan Hoang tặng tác giả Nguyễn Thị Mai nhân hội thảo về thơ Nguyễn Thị Mai ngày 26/6/2019 tại Hà Đông. Tôi nói có lẽ đây là bài bình " ngược" duy nhất ở xứ ta mà tôi đọc được! Hay." ( hết trích)- Một người bạn bên quân đội , cũng gửi bài này cho tác giả và anh ấy nhắn tin : - " Hồi em chuyển bài bình của anh cho chị Mai. Chị ấy đọc xong, vui lắm! Chị ấy bảo, phải là người đọc kỹ, hiểu sâu mới có bài bình phản biện, hay đến như vậy. Hiếm lắm"....
Hơn hai năm trước ,bài bình ngược ngạo này đã được chọn đăng trong Câu lạc bộ văn chương - BẠN ĐỌC & TÁC PHẨM , thuộc Hội Nhà Văn Việt nam do nhà văn Vũ Nho làm tổng biên tập, nhà thơ Nguyễn Thị Mai làm trưởng ban thư ký . Một kẻ ngang phè chuyên vung tay viết lề trái thấy thế là dzui cái bụng lắm rồi .(Chém lề trái in trang lề phải?) .Xin viết thêm mấy lời giải bày vì một số bạn đọc yêu thơ lục bát của tác giả Nguyện Thị Mai cho rằng lão Ròm này ba xàm đã băm nát bài thơ luc bát NHÀ KHÔNG CÓ BỐ bằng lời bình khó ưa.
Thân mến.
Read More

 CÔ THƯƠNG

( Chỉ là ghi nhật ký .Biết đâu ai đó cũng cần)
.....
Ngày 3/11.
Đêm qua có gì đó trăn trở khó ngủ như bị cảm. Mùa này là mùa cảm cúm, nhưng thời dịch dã tràn lan thì phải coi chừng.
Sáng ra triệu chứng rõ ràng hơn. Hắt hơi và ngẹt mũi. Người ngây ngấy khó chịu nhưng không sốt. Chiều ra chợ mua nồi lá xông . May quá, chợ thời " Bình thường mới " tuy lèo tèo nhưng hàng lá xông vẫn có bán.
Chiều xông. Thấy dễ chịu chút ít. Đêm hơi nặng nề khó thở do ngẹt mũi. Không hề ho hay ngứa họng. May ra "Cô thương" chỉ là cảm cúm thông thường.
Ngày 4/11. ( Ngày thứ 2)
Có thêm triệu chứng nhức đầu nhẹ, không sốt. Sáng tiếp tục xông. Xông xong thì đứa em gái làm cho một tô cháo giải cảm gồm hành tăm ( củ nén) cùng lá tía tô, tỏi ăn nóng.
Gần trưa , tự nhiên mắt đỏ lên bất thường. Bắt đầu suy nghĩ về covid hơn là bị cảm cúm. Mở mày tính tìm hiểu về thể Delta. Thì ra chủng mới này ghi nhận có triệu chứng sổ mũi , hắt hơi và có mắt đỏ mà thể cũ Alpha không có . Gay go à nha.
Hơn 11 giờ trưa. Nhà đối diên bên trái con hẻm ( chỉ cách nhau 8m ) đang chăng dây cách ly tại nhà mấy bữa nay có biến. Y tế mang bình Oxy đến trợ giúp chắc có người khó thở. Lùng bùng bên đó ra sao đâu ai dám ra nhìn.
Chiều tiếp tục xông. Xông xong thì tận dụng nước đó ngâm chân . Khi bạn bị nhức đầu, ngâm chân nước nóng giúp máu huyết lưu thông tốt hơn nên đau đầu sẽ hết.
Chiều tối. Bên nhà cách ly kia ồn ào vì nhiều nhân viên y tế đến. Có gì đó không ổn rồi. Đúng thế . Nửa tiếng sau xe cấp cứu trờ tới bật đèn nhấp nháy đậu ngay đầu hẻm và mau chóng đẩy xe cáng rập rập chạy qua cổng nhà.
Hai anh em chúng tôi nhìn nhau thở dài.
Nhà giờ chỉ có hai anh em đầu đã bạc. Trước đây thì chỉ có 2 cha con . Nhưng nó là sinh viên Đai học Y Dược năm 4 phải đi tham gia chống dịch . Đi mấy ngày lại về nghỉ mấy ngày kiểu thay ca. Đành cho nó ăn nghỉ sinh hoạt cách ly riêng một phòng cho lành .Về đứa em gái thì trước dịch từ quê đưa con vào Bình Dương đi làm và kẹt covi rồi nhiễm covi luôn. Sau hai ngày sốt và khục khặc ho thì em nhập bệnh viện dã chiến điều trị covi lớn nhất nước. ( Bệnh viện 6 ngàn giường - Bình Dương).Thật nan giải vì tuy là Bình dương nhưng hai anh em chỉ cách nhau có 16 km mà thằng anh không thăm nuôi được em gái . Đau lắm . Mọi ngả đường đều chốt chặn mà bệnh viện cũng không tiếp nhận đồ thân nhân gửi vào. Vào đó coi như tự thân vận động. Em tôi nhát , lại lạ nước lạ cái, sức khỏe thì xục xịch nhiều bệnh nền, chưa tiêm mũi vacxin nào...chỉ biết động viện thăm hỏi qua điện thoại . Rằng cố gắng ăn uống và an tâm điều trị nghe lời Y Bác sĩ đừng lo lắng gì, luôn có anh đây bên cạnh...
Rồi sau 16 ngày, em được ra viện với chứng chỉ FO khỏi bệnh. Xe bệnh viện trả về phòng trọ nơi từng xuất phát, nay vắng hoe chỉ vài ba phồng còn trụ lại với ánh mắt thăm dò sợ hãi...
Sau hơn một tháng chống chọi ở khu phòng trọ đầy thiếu thốn và đơn độc, khi có lệnh gỡ phong tỏa một phần tôi đón em về đây chăm sóc. Hai mắt trũng sâu , bước đi liêu xiêu và tâm trí hoảng loạn do mất ngủ triền miên. Tóc rụng đầy nhà không chừng cuối năm phải đội tóc giả...Như vậy em xuống đây ở cùng tôi cũng được gần 1 tháng nay.
Ngày thứ 3.
Vẫn tiếp tục xông ngày 2 lần . Lá xông thông thường thôi nhưng sả nhiều và đập vào đó một nhánh gừng. Nấu nồi to đùng đun bằng bếp than, trùm kín chăn mà xông cho vã hết mồ hôi như tắm chớ không láp nháp kiểu cho vào ly hít hà xông mũi như voi uống thuốc gió bày đầy trên mạng. Nhà có cái bếp than thần thánh dùng để đun thuốc nam, thuốc bắc trường kỳ kháng chiến với bản thân. Sống một mình tự lo quen rồi. Nay đem ra ngày nào cũng đỏ lửa đun siêu thuốc cho em gái. Buổi đầu mới đến mình dặn dò với em:
- Em cứ xem đây như cơ sở phục hồi FO, đừng lo sợ gì hết...Sau bạo bệnh , cơ thể mệt mỏi, tiểu cầu giảm sẽ kéo theo suy nhược và vô số bệnh khác nổi lên là điều tất yếu. Cho nên phải vừa ăn uống bổ dưỡng điều độ vừa phải uống thuốc nam, thuốc bắc để điều trị căn nguyên .
- Uống 10 thang thuốc bắc đã cắt, liên tục trong 3 tuần. mỗi ngày uống hai lần. Ngoài ra uống thêm thuốc khác phụ trợ ,bồi bổ nguồn vitamin tự nhiên và nguyên tố vi lượng qua các loại trái cây.
- Ăn uống ưu tiên rau củ quả là những món dễ tiêu hóa. Thịt cá chỉ chiếm phần nhỏ, không phải là chủ đạo. Vì cơ thể đang yếu nên hệ tiêu hóa cũng yếu theo, nó cần sự làm việc nhẹ vừa sức. Chỉ ăn chừng 70% cho nhẹ bụng, ăn làm nhiều lần. Cố gắng uống nước nhiều nhất có thể kể cả khi không khát để cân bằng sự trao đổi chất và đào thải độc tố.
- Luôn giữ ấm thân thể nhất là hai bàn chân. Hạn chế dầm dề với nước lạnh. Vận động nhẹ như đi bộ loanh quanh trước nhà về đêm khi đã vắng người nhưng chú ý tránh gió. Dùng máy massage cầm tay kích thích cho máu huyết lưu thông và ngâm chân nước nóng hàng đêm trước khi đi ngủ...
Với phác đồ phục hồi hậu FO tự biên tự diễn này chỉ sau 5 ,6 ngày em bắt đầu ngủ được đủ giấc. Nói cho có, phụ nữ luôn cần chỗ dựa tinh thần chứ chỉ thuốc không thì chưa đủ.
Nhà này xin thưa, không những có bác sĩ mà còn có cả cha bác sĩ nữa nha em.!
Ngày thứ tư
Sáng ra cơ thể vẫn nặng nề khác với những lần cảm cúm trước đây, đáng ra sẽ thấy nhẹ nhàng hơn sau 3 ngày xông liên tục. Mắt càng ngày càng đỏ và mờ đi. Hắt hơi đã thưa dần và nước mũi không còn chảy. Sẵn mũi đã thông ,vào bếp lấy chai mắm tôm mở nắp ngửi thử xem- Tịt câm luôn, chả nhận ra mùi gì. Thế là đã rõ, covid chắc luôn chứ không còn nghi ngờ gì nữa rồi... Phải bình tĩnh, hốt hoảng là mang thêm bệnh vào thân . Đang mông lung nghĩ có nên test không thì thằng bạn ghé nhà có chút việc. Cổng vẫn đóng , người trong kẻ ngoài nói chuyện. Khen nó mập và khỏe ra. Nó khoe:
- Em FO ra trại tập trung cách ly hơn một tháng nay. Goa chời. Vô đó ăn ngủ, về nhà cũng ăn ngủ lên mấy ký. Giờ covi co véo vô tư. Miễn dịch hơn cả chích 2 mũi rồi anh.
Hai vợ chồng nó còn trẻ ( sinh năm 80) con cái thì gửi ngoài quê cho ông bà ,quấn nhau cả ngày lẫn đêm do phong tỏa không đi làm được vậy mà chồng bị vợ không sao cả. Tài thật.
Ngày thứ 5.
Đêm qua nằm nghĩ thiệt hơn chuyện có nên test hay không và quyết đinh là không. Nếu test ra âm tính thì vẫn không thể an lòng vì triệu chứng đặc trưng của nhiễm covi mình có đủ hết. Chắc chắn dính rồi, nhất là từ hôm qua ngửi chai mắm tôm chả nghe mùi mè gì . Đây là test thực tế rất đặc trưng của nhiễm covid, test y tế hay không cũng không mấy cần thiết. Bụng chềnh ềnh lên là mang bầu rồi còn phải khám coi có thai không mần chi?. Nếu test ra mà dương tính thì cũng cách ly điều trị tại nhà như người ta thôi. Chỉ khác là mình không nhận được túi thuốc điều trị và sự giám sát của y tế . Dù trong bệnh viện F0 hay cách ly tại nhà thì phác đồ điều trị covid của bác sĩ chắc vẫn giống nhau : sốt thì uống hạ sốt , ho thì uống thuốc ho , nhức đầu thì uống thuốc nhức đầu ( điều trị triệu chứng) . Thêm mấy vỉ VitaminC nữa. Ngoài ra có thêm 2 loại thuốc đặc trị là thuốc chống đông và kháng virut ( Molnupiravir) - Chống đông đây là chống đông máu, có thể uống Aspirin81 thay thế . Thuốc kháng virut là thuốc mới phải có chỉ định của bác sĩ. Thôi thì ta dùng tỏi ăn hàng ngày thay thế thuốc Molnupiravir kháng khuẩn, cam vắt thay cho VitC. Nhức đầu hay sốt thì cứ nã Panadol ... Thêm kiêng nước lạnh và ra gió vì có thể gây cảm lạnh làm bệnh này trầm trọng hơn lên thôi.
Với lại mình là trụ cột, là chỗ dựa niềm tin cho đứa em gái. Thử hỏi là dương tính , chăng dây cách ly thì nó lo lắng có khi hoảng loạn nữa là khác. Yếu tố tinh thần lạc quan ,vui vẻ trong điều trị bệnh và hồi phục sức khỏe quan trong lắm. Khi ta vui cười thăng hoa thì não tiết ra một số Enzim có lợi tốt cho sức khỏe. Bởi thế mới có câu " Một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ" . Coi như tự giác cách ly với bên ngoài.. Từ nay việc chợ búa để em gái tự đi .Sống ngoan trong nhà cho..." cô thương" !
Tự xem mình là FO để có những rào cản về tiếp xúc với bên ngoài, để nghe ngóng cơ thể ra sao trong biến chuyển của bệnh. Nếu có những bất thường như khó thở, trở bệnh thì phải báo ngay cho y tế can thiệp . Với 2 mũi vaxin đã tiêm, củi gộc hơn 60 niên này tuy có bệnh lý nền là huyết áp mình vẫn tự tin là sẽ vượt qua. Củi nhánh củi cành cháy trước mới tới củi gộc mà ! Dân miền núi choa đây trâu bò to thế mà còn cưỡi lên lưng , đứng lên sừng, xỏ mũi nạt nó một câu là nghe lời răm rắp huống chi mấy con bui bui này!..
Chiều . Nhà đối diện chếch về phía phải mà cánh cổng nhà đó cách cánh cổng nhà mình chỉ có 2.8m ( bằng đúng chiều rộng con hẻm - có hình chụp cuối bài) cũng căng dây cách ly nốt. Chu choa. Tứ bề thọ dịch, phải trái gì chăng dây hết. Bác sỹ đang trao túi thuốc cho chủ nhà và dặn dò sử dụng thuốc nghe rõ ràng như đang nói với chính nhà mình vậy.. Cũng lại thuốc ho ,hạ sốt và nhức đầu.. Nếu thấy khó thở nhiều thì gọi ngay theo số điện thoại có trong túi thuốc ...
Một màu u ám bao quanh. Vừa mới gỡ phong tỏa với nhiều dè dặt 2 tuần nay, căng thẳng quay ngoắt trở lại rồi trời ạ. " Ngày vui ngắn chẳng tày gang..." 6 tháng nay hết đợt này đến đợt khác bừa đi bừa lại , thể xác và tinh thần bị dồn vào chân tường ! Khổ sở không để đâu cho hết." Dẫu là đá cũng nát gan lọ người ". Ngán hơn bốc Shit!
Ngày thứ 6.
Đây là ngày bước vào vùng đỏ nguy hiểm của chu trình covid hoạt động. Nói cách khác nhiều bệnh nhân ngã gục ngày này do bệnh trở nặng và không qua khỏi. Phải chú tâm nghe tiếng nói của cơ thể xem có gì bất thường để biết mà tính . Mắt đã bớt đỏ hơn nhưng vẫn mờ , nhất là lên mạng đọc báo chừng 15 là nhòe luôn.
Nhiều lúc cũng choang choáng ,mệt mỏi muốn nằm nhưng phải gượng thôi.
Bây giờ trong nhà này cựu FO quay qua chăm sóc cho tân FO. Vật đổi sao dời trên đời này nhanh quá.
Em gái thì lo lắng, mua cam, chuối bưởi giục ăn liên tục. Lâu lâu lại hỏi - Anh thấy thế nào? Chả sao cả, vẫn bình thường. Mình phải trấn an nó:
- Như em đó. Sức khỏe đâu tốt bằng người ta, lại chưa tiêm vacxin mũi nào mà vẫn qua khỏi covid . Em biết vì sao không? Mấy anh em nhà ta đứa nào cũng chịu ảnh hưởng di truyền từ mẹ truyền sang là rất dễ bị cảm cúm. Trong làng chưa ai bị cảm cúm ( hay còn gọi là cúm mùa) thì mẹ đã bị trước rồi đến chúng ta. Có năm cả nhà nằm la liệt còn mỗi mình cha thì không. Hết đợt này đến đợt khác . Lâu dần kháng thể chống lại virut cảm cúm trong mỗi chúng ta trở thành thiện chiến hơn của người khác. Kháng thể chống virut cũng giống như lực lượng quân đội công an bảo vệ đất nước mỗi khi có giặc xâm lăng thì xông ra tuyến đầu . Khi có virut xâm nhập cơ thể, tuy cơ thể ta không khỏe mạnh như người khác nhưng nhờ đội quân kháng thể như quân đội công an kia quá thiện chiến, đã trải qua nhiều kinh nghiệm trận mạc nên " Kẻ thù nào cũng đánh thắng" . Virut cúm mùa hay virut corona banh xác tơi bời liền. Còn những người to khỏe ít ốm đau lặt vặt , nhất là không bị cảm cúm thì lực lượng quân đội công an trong cơ thể họ toàn lính kiểng, lính cảnh nên chả biết đánh đấm gì dễ bị thua . Covid này cũng là một dang cúm mùa thôi, có nơi gọi nó là cúm Tàu.
Nó cười ha ha, khen anh giải thích dễ hiểu. Mình khuyên nó đang rảnh, lấy mấy tập sách " Sức khỏe của bạn" tập hợp những câu hỏi của bệnh nhân và trả lời của bác sĩ Dương Minh Hoàng mua từ hơn 20 năm trước ra đọc rất bổ ích...
Ngày thứ bảy.
Chào một ngày mới sau một đêm ngon giấc không có gì bất thường. Các chỉ số huyết áp, nhịp tim thậm chí là đẹp. "Cô thương"!
Ngày thứ tám.
Hôm qua ngày thứ bảy "vùng đỏ"qua mau bình an vô sự .Trườn qua được ngày thứ tám này nữa là an tâm cập bến "vùng xanh" an toàn rồi. Để phân tán suy nghĩ, đưa mấy tập cuối "Tam Quốc Diễn Nghĩa" ra nghiền ngẫm, bày mưu tính kế cho Khổng Minh, Khương Duy đánh chiếm trung nguyên chơi. Hơ hơ, (Ốc chả lo thân ốc lo cộc mọc rêu!). Hai anh em chỉ chúi mũi vào sách. Em bây giờ sức khỏe khá lên nhiều rồi. Da dẻ có thần thái hơn do ngủ được bình thường. Tự đi chợ nấu ăn và làm mọi việc vặt trong nhà chăm sóc ông anh FO. Tâm lý ai cũng thế, nhớ nhà, nhớ quê nên nhiều lúc trông em thẫn thờ quên trước quên sau...Tuổi này không nhớ con mà nhớ cháu. Đứa cháu ngoại 4 tuổi gắn kết với bà từ khi lọt lòng nên nỗi nhớ sâu đằm thổn thức cả trong giấc ngủ.
Ngày thứ chín.
Mới sáng ra, nghe tiếng bà Tư bên kia chửi qua điện thoại:
- Có về ngay không? Ba bề bốn bên toàn co vít mà sáng là đi hít. Hít đi cho lắm. Cà phê uống nhà không chịu , muốn rước bệnh về nhà à. Tui còn yêu đời lắm chưa muốn chết đâu. Ông về ngay đây cho tui.
" Hít đi cho lắm". Hụ hụ, bà Tư ơi, mũi tôi ngày thứ 9 rồi này, vẫn chưa phân biệt được mùi gì, thân mình lo hít mắm tôm chưa xong lấy đâu đi hít của thiên hạ bên ngoài làm gì?!. Khi phải đối diện với bệnh tật hay bất kỳ khó khăn nào trong cuộc sống, cách tốt nhất là giữ sự bình thản và tự tin, nếu hài hước được thì càng tốt. Nhiều người họ than vãn rằng dịch buồn quá, chẳng làm được gì, chẳng được đi đâu. Họ quan tâm đến những việc phù phiếm như tán chuyện quanh ly ca fe, tụ tập bạn bè mà quên đi sự cần thiết của bài học bảo vệ cộng đồng...
Buổi tối . Sau khi xem bóng đá Việt Nam - Nhật Bản, mình bất ngờ nói với em:
- Thấy em cũng khoe khỏe rồi , anh cũng đã ổn, 5 ngày nữa anh cho em về. Ngày 16 này về nha.
Nó dạ rõ to mà mình biết chắc nó đang hân hoan hạnh phúc. Cách nay nửa tháng , mình từng bảo - Em phải cố gắng uống thuốc đều cho khỏe để còn về quê. Nếu hơn tháng nữa tình trạng bệnh tật , sức khỏe của em vẫn như bây giờ anh sẽ đưa em về và quay vào, không sao cả. Có lẽ nó thương anh phải đưa về nên uống thuốc đều , không bỏ cữ nào.
Một ngày tốt đẹp trôi vào giấc ngủ thật ngon.
Ngày thứ 14.
Trước khi lên xe phải có chứng chỉ test nhanh. Không phải hồi hộp như em, mình tin là em âm tính. Và đúng rứa thôi.
Chọn đi xe giường nằm là vì còn ôm cả gần...30kg quà trái cây miền nam. Người quê vẫn tham xưa nay , đi xa về phải có chút quà không thì...lóng ngóng với anh em , hàng xóm lắm. Thứ nữa là đi xe này về xuống xe chỉ cách nhà đúng 1km , rất tiện nên tham.
Nỗi lo và niềm thương gửi theo vết xe lăn, cầu mong mọi việc đều ổn.
Em về ta lại đóng vai điều dưỡng chăm sóc hậu FO là mình.
Ngày xưa đi học, cho dù học dốt vẫn được cô cho lên lớp đấy là nhờ " Cô thương"!
Trên đường đời gập ghềnh sáng tối , trườn qua được những khúc quanh nghiệt ngã cũng nhờ " Cô thương"!
*****
Ngày 23/11-2021.
Đến nay thì em đã tự cách ly tại nhà ở quê được 7 ngày theo quy định của địa phương là 14 ngày. Hôm nay trưởng xóm phát loa cả sáng lẫn chiều thông báo huyện ta có 1 ca nhiễm covid đến khu vực này. Mọi người chú ý tránh tiếp xúc những địa điểm người này từng vào ăn uống với các đia chỉ cụ thể dài ơi là dài hôm qua và mấy ngày trước...
Em kể - Cũng gian nan trầy vi tróc vảy lắm anh. Em xuống xe thì điện cho đứa em ra đón nhưng nó không dám đi. Kêu taxi thì cũng lắc đầu luôn. Ngoắc mấy ông xe ôm, ông nào cũng ngó lơ đi nơi khác. Họ sợ dân từ Sài Gòn ra còn hơn sợ cọp. Muốn khóc với hai cái valy nặng đầy trái cây này quá. Người thì mệt rã rời ,mãi rồi cũng có một ông xe ôm liều mình chở về .
Số trái cây làm quà không một ai dám nhận. hu hu. Gồng mình ăn dần thay cơm. Cách ly tại nhà ,chị và em tiếp tế khá chu đáo ,treo đồ ở cổng chứ hôm về đến giờ chưa nhìn thấy mặt ai cả, chỉ thấy lưng. hu hu - Bao nhiêu quần áo trong này về cho vào ninh nước sôi trước khi giặt...
Dịch dã, giãn cách xã hội làm đảo lộn cuộc sống bình thường và gây nên nhiều hệ lụy. Cuộc sống chậm lại với dịch dã này cũng là lúc cho ta suy ngẫm thêm thái độ sống vị tha, ứng xử thương yêu nhau, luôn tin tưởng ngày mai trời sẽ sáng. Cùng cẩn thận với 5K và đưa tay ra dắt nhau đi qua hoạn nạn mà đừng ai trách cứ, hằn học vì covid, bởi lẽ ai trong chúng ta cũng có thể bị nhiễm khi còn phải sống, phải hít thở khí trời. Đau thương mất mát nhiều rồi. Đừng kỳ thị đẩy xa thêm khoảng cách giữa người với người. Cuộc sống này vốn dĩ vô thường và luôn tồn tại một cách tất yếu - kể cả covid.
Nói gì nói. " Cô thương " là lên lớp !
Read More
Lên Trên! Xuống Dưới!