Thứ Bảy, ngày 26 tháng 11 năm 2016

CHUYỆN VẶT - GÓP NHẶT (P.3.)


Dành tặng những người không thích dài .
(Tập hợp những truyện ngắn 100 chữ của nhiều tác giả.)
MẸ .
Sau mấy tháng trời rong ruổi kiếm việc, cuối cùng anh cũng đã kiếm được một công việc ưng ý. Ngày hôm ấy anh cùng bạn bè ăn mừng, về đến phòng trọ trời cũng đã vào khuya.
Phát hiện đồng hồ báo thức đã hết pin, trời lại lạnh, anh bèn gọi điện về cho mẹ :
“Mẹ ơi, ngày mai là ngày đầu tiên con đi làm, trước 6 giờ mẹ gọi điện kêu con dậy nhé !”
“Được …” Đầu dây bên kia giọng nói khàn khàn.
Ngày thứ hai, 5 giờ 45 phút mẹ gọi điện đến :
“Con à, dậy đi làm…”
Anh có chút bực khi nhìn thời gian vẫn còn sớm chán, nhưng anh nghe tiếng của cha như đang đứng kế bên nói :
“Bà cũng nên ngủ đi !”
HỘP SỮA TƯƠI.
Đều đã sáu, bảy mươi tuổi, giờ 5 anh em ruột của mẹ tôi mới có điều kiện đi du lịch cùng nhau một chuyến. Ngồi trên xe khách đường dài cùng cả doàn du lịch, mẹ tôi phát cho mỗi người một hộp sữa tươi. Một lát sau, mẹ thấy bác cả từ hàng ghế trên chuyển hộp sữa xuống phía dưới trả lại mẹ. Mẹ tôi không tiện hỏi lí do, chỉ thầm lo bác đi đường bị đói.
Mãi về sau, mẹ tôi mới biết bác trả lại hộp sữa vì bác không biết phải uống hộp sữa đó băng cách nào. Cả đời làm lụng vất vả, nhường nhịn tất thảy cho các em ,con cháu, bác chưa từng được uống sữa trong hộp.
NHÀ GIÀU.
Nhà bác Hai giàu, nhưng chưa cho ai thứ gì bao giờ. Ba má nó mượn bác một triệu lâu rồi đến giờ vẫn chưa trả được.
Dành dụm mãi cũng đủ, má sai nó mang tiền trả bác, nhận tiện biếu bác trái đu đủ vườn mới hái. Bác Hai gái đếm đi đếm lại mấy tờ giấy bạc:
- Tụi bây ăn học , Ba má mày làm gì có tiền mà trả tao?
- Dạ, ba má con dành dụm, chị Hai và con cũng đi làm thêm phụ vào.
- Vất vả không con?
Nó gãi đầu:
- Dạ, sơ sơ.
Bác Hai đặt trái đu đủ lên bàn thờ, bác mở tủ lạnh lấy mấy trái xoài bỏ vào bịch, đưa cho nó cùng xấp tiền:
- Mang về nói má mày lo cho chị em bây!
- Tiền má con mượn bác Hai mà?
- Tiền má bây mượn thì tao đòi. Còn tiền này tao cho, đâu giống nhau.
Nó gãi đầu, cũng mấy tờ tiền đó, mà không giống nhau. Nó chợt hiểu - vì sao bác Hai giàu.
PHÉP MÀU.
Cô tôi muộn chồng vì quá dữ tánh, ruột thịt cũng chẳng ai muốn gần, đành lấy người đàn ông góa vợ. Cô tôi coi Lộc, con riêng của chồng như cái gai trong mắt.
Tám tuổi, Lộc làm đủ việc mà lằn roi mới vẫn chồng lên dấu đòn cũ.
Lộc mười lăm tuổi, bố chết. Đinh ninh Lộc bỏ đi nên ngày thất tuần, cô tôi đuổi khéo:
- Có muốn về với bà ngoại mày không?
Lộc cúi đầu, nói trong nước mắt:
- Con đi rồi, mẹ ở với ai?
Cô tôi ngồi thừ ra . Rồi cô tôi đi chùa, ăn chay. Lộc trở thành cậu ấm, rồi trở thành thạc sĩ, mẹ con yêu thương như một phép màu.
LÒNG MẸ
Bố mất sớm,Mẹ tảo tần nuôi con.Nhà có ba chị em nhưng anh ba ngay từ lúc mới sinh đã bị bại não.Thắm thoát chị Hai và thằng Út cũng đã lập gia đình còn anh Ba thì vẫn cư xữ như một đứa trẻ lên ba.
Mẹ vẫn ở vậy lo lắng cho anh Ba từng cái ăn,giấc ngủ.Ngày cuối cùng nằm trên giường bệnh,Mẹ vẫn muốn hai chị em hứa rằng sẽ tiếp tục chăm sóc cho anh...
Không lâu sau anh Ba cũng ra đi. Ngày tang anh, chị Hai tìm thấy trong tủ quần áo của anh một bộ quần áo tươm tất được gói gém bằng giấy báo ,bên trên có dòng chữ nắn nót , thiếu nét:
" đồ mặc cho thằng Ba khi về với Mẹ"
TÓC MÁ.
Ngày ấy kinh tế khó khăn, mà một mình nuôi hai con nhỏ. Chưa bao giờ tôi thấy má gội đầu bằng loại dầu gội má vẫn mua cho chị em tôi mà thường dùng xà bông tắm, có khi là bột giặt để gội đầu.
Khi chúng tôi lớn lên, hiểu được má nhịn ăn nhịn xài lo cho chị em tôi, khi chúng tôi đã có nhiều tiền để có thể mua cho má những loại dầu gội tốt, đắt tiền thì tóc má cứng còng và bạc trắng.

ANH HAI.

 Ăn thêm cái nữa đi con!
- Người đàn bà giàu sang bảo con. 
- Ngán quá, con không ăn đâu! - Ðứa con cằn nhằn, từ chối. 
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!
- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe hơi rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đị.
Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh kem nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, con bé gái nuốt nước miếng bảo thằng bé trai:
- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn. 
Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Ðứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó thổi làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít. 
- Ừa. tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi...

NGOÀI GIỜ.

Chị bước vào quán, kín đáo nhìn quanh như tìm người quen... Rồi chị lấy xấp vé số giấu trong giỏ ra, nhẫn nại rao khắp các bàn... Chị nhỏ nhẹ mời, lặng lẽ rút khi khách lảng đi. 
Tôi gục mặt trên bàn bia... muốn mua nhiều vé số mà không ngẩng lên được…! Chị là bạn vợ tôi, trước dạy cùng trường... 


THẦY TRÒ
Về hưu, tôi mở lớp dạy kèm tại nhà. Cô bé học lớp 9, chăm ngoan nhưng hơi chậm hiểu. Thôi thì lấy cần cù bù thông minh. Tôi kiên trì giảng đi giảng lại. Mỗi khi gương mặt cô bé bừng sáng vì đã hiểu, tôi thấy mọi mệt nhọc tan biến. Mấy hôm nay, cô bé có vẻ lo lo, không tập trung. Nhìn lên tờ lịch, tôi lờ mờ đọc được lý do. Cuối giờ, tôi chủ động bảo: - Con đừng nhắc mẹ tiền học, khi nào đóng cũng được. Có điều con đừng vì chưa đóng tiền mà nghỉ học ". Cô bé thở ra như trút được gánh nặng. Đôi môi như có nụ cười. Ôi! Học trò.


Một nhà văn lớn đã từng nói: "Tôi viết dài vì không có thời giờ viết ngắn"

Nghe có vẻ nghịch lý nhưng thật sự là vậy. Bởi muốn viết ngắn mà đủ ý thì người viết phải mất nhiều thời gian để cân nhắc lựa chọn từng câu chữ.

Read More

Thứ Năm, ngày 17 tháng 11 năm 2016

CHUYỆN VẶT - GÓP NHẶT ( P.2)

 PHẤN SON 

Tốt nghiệp đại học,  nó ở lại thành phố đi làm. 
Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”. 
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…” 
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.


MỘT MÌNH

Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ dắt con đi sơ tán khắp nơi. 

Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm. Năm năm sau mẹ quyết định lập bàn thờ với bức di ảnh của bố. Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ. 

Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về! Tất cả chợt vỡ òa... 

Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ... mẹ lại một mình.


GIỖ ÔNG

Sớm mồ côi. Từ nhỏ anh em nó sống cùng một rảo đất còm của người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó quy tiên. Chú nó lấy lại căn chòi, khuyên : 14, lớn rồi - nên tự lập. Anh em nó dắt díu nhau tha hương. 

Trưa. Phụ hồ về "nhà" - (ở dưới gầm cầu). Mệt. Đói. Giở nồi cơm: nhão như cháo. Thằng anh mắng: đồ điên. Con em mếu máo: em nấu để... giỗ ông. 

Ngẩn người. Chợt nhớ: hôm nay tròn năm, ngày ông mất. Hồi ở quê, thường ngày ông thích cơm nhão. Thế mà... ! 

Ôm em vào lòng nó buột miệng gọi : Ông ơi .


NỒI CƠM TRÁNG

Xưa, nhà nghèo, đông con, cơm còn bữa rau bữa cháo, nói gì đến thức ăn. Lâu mới có món cá con kho mặn. Soong cá ăn xong, đổ cơm vào tráng ăn rất ngon. Ba luôn nhường cho con cơm tráng lần đầu và tráng lại lần hai cho mình. Ba lao động cực nhọc, không một lời than, cố nuôi con ăn học nên người. 

Nay trưởng thành, xa nhà, các món Tây Tàu con đã từng nếm nhưng không thể nào bằng món cơm tráng ngày xưa. Chiều mưa làm con nhớ nhà, nhớ Ba và thèm chén cơm tráng, Ba ơi! 


THẤT HỨA.


Dường như lúc nào tôi cũng bảo học trò của mình: “Các em không được nói dối. Lúc nào cũng phải trung thực. Cô không thích ai thất hứa . . .”.
Một hôm cậu học trò nhỏ nhất đứng dậy hỏi:
-Thưa cô . Cô đã bao giờ thất hứa chưa ạ?
Tự nhiên nước mắt tôi chảy đầy hai má. Ngày xưa tôi từng hứa với mẹ “Học xong con sẽ về quê . . .”. Vậy mà cuộc sống phố thị đã cuốn hút tôi ở lại. Lời hứa năm xưa tôi đã quên mất. Quê nhà mẹ vẫn mỏi mắt ngóng trông hết năm này qua năm khác.

THÁNG LƯƠNG ĐẦU TIÊN
Nó hí hưởng rủ nhỏ Trâm đi chợ. Loanh quanh một hồi, nó sắm đủ cả: quần áo, kẹp, nơ, . . . Trâm đắn đo mãi, chẳng chịu mua gì. Ngang hàng vải, nhỏ kéo nó vào, chọn mua một xấp vải lụa sẫm màu. Nó nhăn mặt:
Màu này già lắm !
Trâm rụt rè:
-  Tao mua cho mẹ tao đó. Lần đầu tiên làm ra tiền mới hiểu cái vất vả của mẹ bao nhiêu năm qua.
Nó giật mình, lặng thinh. Giỏ đồ đầy trên tay trĩu nặng.

CÂU HÁT CA DAO
Ba bị tai nạn mất khi mẹ vừa 40 tuổi.
Mẹ ở vậy nuôi con.
Con lêu lổng chơi bời, mẹ khóc.
Con ngoan học giỏi… Mẹ cũng khóc khi đốt nhang cho ba.
Hồi đó,con đâu hiểu sao ít thấy mẹ cười.
Lớn lên nghe câu hát: " ... Mẹ đi lấy chồng con ở với ai…" con lại khóc vì thương mẹ.

NGƯỜI DƯNG
Nhà chỉ có một mẹ một con.
Con gái lấy chồng, bà bắt rể. Khi cháu ngoại lên bốn, con gái bà lâm bạo bệnh mà chết, bà coi rể như con trai.
Nó lấy vợ mới .  Những đứa cháu lần lượt ra đời. Thêm người thêm việc, cũng một tay bà lo toan. Nó tính mướn người giúp việc,  đỡ đần cho bà.
. . . Trong giấc trưa chập chờn bên nôi cháu, bà nghe tiếng “con dâu”.- Bây giờ mướn người đâu có dễ, công xá đâu có rẻ. Bà là gì của anh mà anh xót?
Bà lắng nghe xem nó trả lời gì . . . Không! Chỉ có tiếng mưa . . .

DÌ GHẺ
Chi đi lấy chồng. Chưa kịp có con thì chồng mất  
Ba năm sau chị đi bước nữa. Người chồng mới hoá vợ,có hai con nhỏ. Yêu chồng yêu luôn cả con chồng. Chị quyết định không sinh con để lo cho gia đình. Lớn lên, người con trai có vợ. Sau tuần trăng mật anh ta về nhà. Chị vui mừng ra đón. Chưa đến phòng khách, chị nghe tiếng cô con gái:

     - Còn xấp vải hoa?
     - Cho mẹ.
     - Hoài của! Em lấy nốt, nào phải mẹ mình đâu.
  Chị càng buốt tim hơn khi người con trai im lặng.

LÒNG MẸ
Nhà nghèo. Chạy vạy mãi mới được suất đi lao động Đài Loan. Thanh coi đó như cơ hội giúp gia đình.
 Nhưng ảo mộng chóng tan. Xứ người chẳng phải là thiên đường. Thanh chỉ biết làm quần quật và dành dụm từng đồng. Để nhà  khỏi buồn,  trong thư Thanh  tô vẽ về một cuộc sống chỉ có ở trong mơ.
   Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà, Thanh lại  tiếp tục nói về cuộc sống trong mơ.
  Đêm chỉ còn mẹ. Hết nắn tay, nắn chân Thanh rồi mẹ lạy sụt sùi khóc.Thanh ngẹn ngào khi nghe mẹ nói: "Dối mẹ làm gì! Giơ xương thế này thì sao mà sung sướng được hở con!".

BÁC RUỘT
Nó ra Hà Nội trước một tháng để ôn thi Đại học.
 Nó ở nhà bác ruột. Mấy ngày đầu bình yên, mấy ngày sau bữa cơm nào bác cũng nói đến chuyện điện , nước và cáu gắt, ra chửi con , vào chửi vu vơ . Nó dè dặt mọi điều, tính thời gian bằng giây. Viết thư cho bố mẹ nó bảo: "Bác hết lòng vì con". Thi xong, nó về. Bác bảo: "Chỉ ăn không béo trắng ra đấy nhé". Về nhà nhìn thấy mẹ, nó khóc nức nở, mẹ hoảng hốt: " Ốm à sao xanh xao thế này hả con?.". Nó gật đầu.

EM TÔI
Ngày còn nhỏ, nghe người trong làng nói quạ kêu thì có một người trong làng chết.
Mỗi khi nghe tiếng kêu rùng rợn ấy, tôi ôm em tôi vào lòng rất sợ...
   Ngày tôi vào Nam chiến đấu nó đã ra mã con gái. Tôi hứa khi nào hoà bình sẽ về , lễ cưới em tổ chức thật lớn.Trở về tôi liệt nửa người. Nó chăm tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Nhiều người ngỏ lời rồi lặng đi. Nó cười nhưng làm sao dấu được nỗi buồn. Bố mẹ thì đã già.
   Mấy hôm trở trời. Tôi mê man, chỉ mong con quạ bay về  kêu cho tôi nghe, rồi gọi chim phượng hoàng bay vào nhà cho lỗng lẫy
Read More

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 10 năm 2016

HAI NỒI CƠM

( Bài viết cũ xin làm nén nhang gửi theo hương hồn Mẹ nhân cúng Bách nhật . Mà mẹ có đọc được cái chữ đâu , chính xác là chỉ đánh vần )

Quê tôi nghèo lắm . Sau chiến tranh, làng quê xơ xác càng xơ xác hơn. Những khuôn mặt hốc hác , những hố mắt sâu thẳm và những nụ cười kéo dài nếp nhăn hằn lên khuôn mặt.
Ngày tôi nhận được giấy báo nhập học , niềm vui cười trên mắt mẹ . Niềm vui hiếm hoi mà tôi biết to lớn vô cùng . Tôi lên đường ra Bắc đi học , mang theo niềm tin và kỳ vọng của cả nhà.
Rồi ngày tháng dần qua ,nơi phố thị ồn ào , những chiều xuống sau buổi học, tôi nhớ về quê hương da diết. Nơi ấy chiếc áo cha tôi luôn ướt mặn mồ hôi vì không kịp khô và tiếng chày giã gạo đêm khuya thậm thịch của mẹ...
Năm ấy nghỉ hè. Kỳ nghỉ hè thường rơi vào tầm tháng bảy , tháng tám , mùa giáp hạt. Bữa cơm nhà quê thường muộn dưới ngọn đèn dầu leo lét. Leo lét vì đèn không dám khều to , hao dầu. Bữa cơm có tôi về , mẹ như có thêm tiếng cười , các em như có thêm niềm vui . Hình như mẹ và hai đứa em gái có rất nhiều chuyện để kể,để cười . Cha tôi và thằng út vẫn như ngày nào, ăn nhanh và lên bàn ngồi uống nước. Đứa em gái cùng mẹ cứ như chực chờ để xới cơm cho tôi. Niềm vui hồ hởi gửi vào những chuyện làng chuyện xóm râm ran, rôm rả. Và mẹ cứ nhắc - Ăn nhiều đi con. Ở nhà đâu thiếu thứ gì. Nhìn theo tay mẹ xới cơm ,hình như có cái gì lóng ngóng , tròng trành trong cử chỉ. Tôi liền đứng lên nhìn về phía nồi cơm mà mẹ và đứa em gái ngồi che khuất trong bóng tối. Thì ra có hai nồi cơm .Tôi hiểu ra mọi chuyện. Cổ nghẹn đắng . Tôi nhìn mẹ như thầm trách , mẹ nhìn tôi với nụ cười gượng gạo như mếu. Ngoài trời rả rích mưa, lào xào như tiếng khóc.
Đi dọc cuộc đời bao năm , hình ảnh hai nồi cơm lâu lâu lại hiện về trong ký ức với quá nhiều day dứt. Quê tôi nghèo lắm. Hai nồi cơm - Một nồi là cơm thật có độn một ít , xới cho những người đàn ông chúng tôi - Nồi cơm kia chắc chắn chẳng có hạt gạo nào mà chỉ có khoai khô xéo lên để mẹ và hai đứa em gái. Nhiều đêm nhớ đến nụ cười gượng gạo như mếu của mẹ ,nhớ miền quê nghèo khó với khoai khô xéo lên mùa giáp hạt ,nhớ nụ cười kéo dài nếp nhăn của mọi người... nhiều lần con đắp chăn nằm khóc một mình , mẹ biết không?
Bao năm thăng trầm cuộc sống , nhớ về mẹ bỗng dưng lòng nghẹn đắng " Lá rơi xót đất , hoa bay đắng trời "


*************
Mẹ ơi !
Thơm cay một miếng trầu xưa
Mà con phải bớt tiền mua vì nghèo
Bây giờ đã hết gieo neo
Lại không con mẹ mà chiều. Khổ không !
Từ ngày đưa mẹ ra đồng
Qua hàng trầu vỏ con không dám nhìn.
Thơ Nguyễn Thị Mai



Read More

Thứ Năm, ngày 20 tháng 10 năm 2016

CHÚC MỪNG NGÀY 21/10.

                                                     

 Công việc vặt trong nhà vốn nhiều vô kể . Càng lễ tết, càng ngày nghỉ công việc trong nhà càng tăng theo cấp số cộng và đè nặng lên vai người phụ nữ.
 Vợ chồng nhà nọ cũng vậy . Bao nhiêu việc trong nhà người vợ liền tay , múa may suốt ngày mà ông chồng thì cứ vô tư ít khi đoái hoài đến. Khi thì nhậu nhẹt vui với bạn bè , khi thì đi đánh cầu lông , khi  thì đi đâu chẳng rõ,  mặc kệ núi việc là của vợ.
 Bà vợ nhiều lần bực không để đâu cho hết , phải nhắc nhở . Khốn nỗi nhắc nhở thì ông làm , mà làm với kiểu...làm giùm nên chỉ cốt xong chuyện rồi thôi. Bà nghĩ phải đánh vào kinh tế thì chắc tư duy các ông về viêc nhà  mới thay đổi được. Bà bèn bức xúc nói với ông:
 - Bây giờ ông muốn đi đâu vui bạn vui bè gì cũng được nhưng việc nhà thì phải rõ ràng.Mọi việc đều tính ra tiền cụ thể. Hàng ngày lau nhà là 30 ngàn , giặt đồ , đem phơi là 30 ngàn. Quét sân , đưa con đi học là 20 ngàn . Không làm thì ông lòi tiền ra. Còn chuyện kia là 100 ngàn .Việc nào ra việc nấy . Chuyện bếp núc chợ búa ông hoàn toàn không phải lo.
 Bà vợ lấy làm đắc chí cười thầm trong bụng  vì trói  kinh tế vào việc nhà một cách cụ thể . Lương tháng thì ông nộp tám phần , trừ lại hai phần xài vặt .  Phải tóm gọn luôn hai phần còn lại một cách hợp lý xem ông còn vùng vẫy, tung tẩy  nữa không.Tất nhiên ông miễn cưỡng chấp nhận vì ý vợ là ý trời.
 Đêm đến. Ông quàng tay ôm vợ và thủ thỉ.
 - Bà cho tui thiếu 35 ngàn được không? Hồi nãy vét túi còn mỗi gần bảy chục ngàn.
 Bà vợ nghĩ phải nghiêm minh thì các ông mới tởn , nên hất tay ông ra và nói.
 - Không được. Đã quy định rồi thì theo thế mà làm.
 Ông xuống nước năn nỉ hỉ ôi nhưng bà vẫn xua tay , đẩy ông ra xa hơn .
 Ông chồng xem bộ khó lay chuyển được bà nên lồm cồm ngồi dậy ôm gối ra trước cửa phòng, trải ghế xếp  nằm ngủ cho yên chuyện. Ông nằm nhắm mắt vỗ về giấc ngủ mà nghe rõ tiếng trăn trở , thở dài của bà trong phòng. Rồi tiếng trở mình , lich kịch đêm khuya nghe rất rõ, rất khó ngủ . Một lúc sau lại thấy đèn bật sáng , tiếng lịch kịch nhiều hơn... Ông phải bật dậy , đẩy cửa phòng bước vào:
 - Đêm hôm khuya khoắt mà bà lịch kịch cái gì ,  chẳng cho ai ngủ ngáy ,  hả?
 - Ừ, tui tìm cái này một tý.
Ông gay gắt:
 - Tìm gì , nói  nhanh tôi chỉ cho rồi còn ngủ.
Bà nhỏ nhẹ ngước nhìn ông trả lời :
 - Tui tìm...coi có tiền lẻ gom cho ông mượn!
........
  Nhân ngày 21/10 - Chúc các chị em ta vui khỏe ,  kiếm tiền...lẻ thật nhiều !
Read More

Thứ Bảy, ngày 08 tháng 10 năm 2016

HỮU LOAN - MÀU TÍM HOA SIM


Những tự sự của nhà thơ Hữu Loan, cha đẻ "Màu tím hoa sim nổi tiếng" đã tạo ra niềm xúc động lớn trong với cộng đồng mạng. "Rất cảm động, vì sự chân thành, vì tình người, tính người. Và có thể hình dung cả bối cảnh một thời cuộc tao loạn. Mỗi số phận cá nhân đều chứa trong lòng nó những bi kịch của lịch sử" - (Kim Dung)

Những người yêu thơ tình, không ai không biết đến bài thơ "Màu tím hoa sim đầy xúc động". Đằng sau đó là một câu chuyện còn sâu sắc hơn, đau đáu hơn của tác giả Hữu Loan.

Read More

Thứ Sáu, ngày 07 tháng 10 năm 2016

GIẤU NỬA NỤ CƯỜI

Nụ cười, niềm vui khi con vào Đại học là mơ ước của nhiều người. Niềm vui ấy lớn lao vô cùng , nó có thể biến ngày bình thường thành ngày hội lớn . Ấy vậy mà có người nghe tin con vào Đại học , đã âm thầm giấu nửa nụ cười?!

KHI CON VÀO ĐẠI HỌC.

Ước mơ của cha dang dở
Giờ đây vui đến ngỡ ngàng
Con thay cha vào đại học
Cuộc đời rộng mở sang trang.
Nửa mừng nửa lo khôn tả
Mẹ cha giấu nửa nụ cười
Giảng đường năm năm con học
Gian nan đâu dễ nói lời…
Mồ hôi đổ dồn thêm nữa
Trong từng công việc mẹ cha
Đồng tiền con mang tới lớp
Sẻ chia,dành dụm cả nhà.
Read More

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 8 năm 2016

MÃI MÃI

Trời xanh thăm thẳm , biết bao giờ  nguôi. Mãi mãi từ nay ta không còn Mẹ nữa rồi .
Read More

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 2 năm 2016

LÀM DÂU XỨ NGHỆ

 Tết này Mẹ tôi ăn tết " To nhất nước Việt nam mình" - theo như lời Bà hồ hởi qua điện thoại . Tiếng cười rộn rã lan tỏa cả niềm vui. Ấy là thằng con vừa cưới vợ hồi cuối năm , dẫn vợ về xứ Nghệ ăn tết với bà nội. Ngay sáng mùng 2 tết , chúng đã có mặt ở nhà. Không có niềm vui nào, quà cáp nào to hơn thế dành cho người già . Mẹ tôi sống một mình, thèm tiếng người hơn cả châu báu . Những ngày tết càng  thèm tiếng con cháu hơn bất cứ thứ gì. Thằng con hỏi qua điện thoại :" Này Ba , bà bảo bà năm nay 98 , sao ba bảo bà 95 ?"  - Hừ,  con số đó bà xướng lên là chưa trả giá  , dân quê ưa nói thách đấy con. 98 trả giá xuống 95 là...vừa! 
 Nó sinh ra ở miền Nam , vợ nó sinh ra và lớn lên ở đất Bắc  lại về quê xứ Nghệ mà chẳng có chút Nghệ ngữ nào lận lưng thì ắt hẳn là vui như tết rồi.Thằng con trai thì còn bập bõm , đứa con dâu thì mù tịt hoàn toàn. Ngay cái gặp đầu tiên cả hai đều nhìn nhau lắc đầu cười , ra dấu không hiểu,  khi bà bảo:
 - Rét con hầy. Bựt lả lên nhen mau cho gấy mi hắn sưởi con.
 Thực ra tiếng Nghệ na ná tiếng phổ thông không mấy khó. Nhưng cách phát âm của người già đậm chất Nghệ thì quả là thử thách lớn cho người vùng khác. Hầu hết các từ phát âm đều chung dấu nặng.
 Chỉ chốc lát sau thì mấy O , mấy cháu ùa đến chật nhà. Nói chuyện vừa bằng miệng vừa bằng tay vui đáo để. Niềm vui ấy lâu lâu mấy đứa em lại chia sẻ qua điện thoại bảo bà hôm nay cười như địa chủ được mùa , da hồng hào hẳn lên. Mười giờ đêm thằng con điện thoại vào hỏi.
 - Bánh Lưa là bánh gì Ba?
Phải định hình một chút rồi hỏi lại nó.
 - Làm gì có bánh nào là bánh Lưa.
 - Bà bảo lấy bánh Lưa ra ăn kẻo ngủ đói.
 - Bà bảo à.
Đứa con dâu giành điện thoại:
- Ba ơi ,  Bà bảo chúng con xem bánh Lưa lấy ra ăn. Thấy bánh lạ muốn xem ngon không ạ .
Đến đây thì đã ra ngọn ngành.
 - Bà bảo coi bánh lưa không lấy ra mà ăn rồi đi ngủ. Tiếng Nghệ, lưa có nghĩa là còn. Xem bánh gì đó còn không lấy ra mà ăn.
 Hai đứa đấm nhau o la la qua điện thoại. Tôi hỏi :
- Bà đâu?
- Bà bảo cả ngày ồn ào tiếng người giờ đau trốc nên nằm sớm. Vẫn tiếng cười 2 đứa không dứt. Thời giờ có điện thoại cầu cứu, ngày xưa coi như chịu trói.
 Sáng ra điện thoại lại đổ chuông. 
 Mẹ bảo:
 - Nói chi hấn cũng cười trừ, lắc trốc nỏ biết chi . Còn tệ hơn con tê ngày xưa nữa.
 " Con tê" tiếng Nghệ nghĩa là con kia. Con kia là  bà muốn nhắc đến vợ tôi ngày xưa . Ngày xưa tôi cũng rước nàng ngoài Bắc về làm dâu xứ Nghệ. Cha con tôi bén duyên được người Bắc ưu tiên dụ dỗ.
                        Lớp cha trước lớp con sau
                 Đồng hành chung bước rước dâu lên ngàn ! 

                                       ************
  Ba mươi năm trước tôi cũng từng rước nàng lên ngàn . Ngày ấy đi lại khó khăn . Từ miền Tây Nam bộ , sau 5 ngày lọc cọc tàu xe mới về đến nhà. Đường ngày xưa xấu , chuyến xe từ Vinh về nhà ậm ạch rùng mình nhảy Vaxilo suốt chặng ,  làm nàng cứ bám chặt vào thành ghế hằn lên nỗi lo . Cả nhà ra tận bến xe đón về với niềm vui khôn tả. Thấy nhiều người quan tâm quá , nàng cũng hơi hoảng và bối rối. Tôi bảo:
 - Người dân quê xứ Nghệ luôn mặn mà tình thân rất khó quên vậy đó. Không sao cả.Tà tà rồi em sẽ quen.
                  Nghe em giọng bắc êm êm
            Bà con lối xóm đến xem chật nhà.
                 - Răng không sang nhởi nhà choa
            Bà O đã nhốt con ga trong truồng....
 Tâm trạng và hoàn cảnh này đích thị là của tôi rồi. Các  O các Dì các Bà rôm rả chuyện nổ như pháo tết , cười muốn bung cả nóc nhà. Hồi ấy kinh tế khó khăn , khi về chúng tôi chỉ có cau mang ra làm quà . Làng tôi hầu hết các bà đều ăn trầu nên miếng trầu khởi đầu cho mọi chuyện vui. Bắt đầu là Dì Hoe Lan:
 - Nì mi. Mi ăn nói tiếng ta lộc ngộc rứa hấn có hiểu không ? nói  năng rứa mà mi cưa được con gấy bắc. Tài hầy.
 Thực ra khi về đến quê mình thì  tôi cũng đã cởi bỏ luôn hầu hết ngôn ngữ phổ thông giao tiếp chỉ dùng rặt tiếng Nghệ . Bao năm tôi vẫn gìn vàng giữ ngọc được cách phát âm  nên nhiều người vẫn nhầm là tôi vẫn nói tiếng Nghệ mọi lúc mọi nơi.( Tiếng Nghệ  - tán gái gọi là cưa gấy, từ này đầy hình ảnh. Cò cưa tán tỉnh chừng nào đứt ra mới thôi)
 - Tìm hiểu , cưa gấy bi giờ thường bằng ngôn ngữ tay chứ đâu cần nói chi nhiều mô các Dì.
  Nàng cũng cười hùa theo mọi người chứ chắc chi đã hiểu hết. Trước khi đưa nàng về xứ Nghệ , tôi cũng từng nói về một số từ thông dụng cho nàng biết. Mô . tê . răng . rứa, O ni du ai ...chẳng hạn .  Thậm chí yêu cầu dịch 2 câu thơ ra tiếng phổ thông.
                  Mô rú mô ri mô nỏ chộ
             Mô sông mô bể chộ mô mồ .
              ( Đâu rừng đâu núi đâu chẳng thấy
             Đâu sông đâu biển thấy đâu nào )
  Cái băn khoăn đầu tiên mà mẹ chia sẻ với tôi là - Nì con. Nhìn hấn yếu rứa rồi có ...đẻ được không hầy ? Hehe... Làm mẹ luôn lo những điều đến Thánh cũng không ngờ tới.
  Ban ngày nhà thường vắng vì mọi người đi làm. Chỉ loay hoay có 3 mẹ con với khách rảnh là các bà già đến coi du . Vì là con du đầu nên bà chiều chuộng hết mức. Dân miền núi , củi có sẵn nên bếp đỏ lửa cả ngày. Dù không phải mùa lạnh nhưng mẹ vẫn đun nước lá Quế , Hương nhu để nàng du  của cục vàng tắm. Nhà tắm che đơn sơ , chẳng có cửa nẻo gì trống hoác , nàng bắt tôi lấy áo mưa làm cửa và ngồi canh chừng mỗi lần tắm sợ gió bay.
 Nàng dâu và mẹ chồng , hai thứ ngôn ngữ nhiều khi nói với nhau mỏi cả tay , nghe phiên dịch lại thì mới ngớ người , ôm nhau cười rũ rượi. Một hôm tôi đang dạo ngoài vườn, bếp lên khói do trận mưa củi ướt. Mẹ bảo :
 - Lấy ống thoe thổi lên con.
 Nàng gương mắt ếch ngơ ngác rồi vội lấy đại cái chày giã tiêu đem đưa cho mẹ. Mẹ cười giải thích:
 - Ống thoe là cái ống thông phổng thổi lả, đây là cái chày.
 May thay có người bạn học ghé chơi mới giải nghĩa được cho hai mẹ con. Tiếng Nghệ rỗng ruột thì gọi là thông phổng , cái ống rỗng kia đích thị là ống thổi lửa . Người bạn học mang đến mấy bắp ngô trái mùa nướng mun , nói là chị ăn cho biết . Bắp ngô non để cả bao , lùi vào bếp mun chừng nào cháy sém bên ngoài thì đem ra ăn , vừa ngọt vừa thơm hơn cách nướng than thông thường. Lại có ông Dượng nghe tin có cháu dâu người Bắc về làng , đạp xe cọc cạch gần hai chục cây số mang đến một miếng thịt mang để " Dì kho với dưa" cháu ăn cho biết. Thịt mang đem kho dưa chua , khi ăn miếng dưa béo ngọt , nhức mãi chân răng , ngon hơn ăn thịt..
 Sau bữa đi chợ quê cùng mẹ về , nàng  mạnh dạn hơn khoe chợ  quê vui hơn chợ thành thị. Gặp ai cũng hoan hỉ mời đến nhà chơi , ăn cơm. Người thì nắm giá đỗ , người thì quả trứng gà cứ ép em lấy đem về ăn cho khỏe. Từ chối kiểu gì cũng dúi bằng được vào tay. Hầu như chẳng có chuyện " O ni du ai" ( Cô này dâu nhà ai ) mà hầu như ai cũng biết con du bà và hỏi : " Du hộng" ( con dâu hả). Có bà còn nói em lưng củ khoai , mắn đẻ....
 Chợ quê không có sạp , ngồi chồm hỗm những thứ tươi ngon. Nàng khen vui và rẻ. Mua bán xong còn khuyến mãi trận cười...
  Vì là công chức , chúng tôi ở quê chỉ có thời hạn. Sau 6 ngày chật đầy tiếng cười nghiêng ngả , chúng tôi phải hành quân ra Bắc ra mắt đằng ngoại. Vì điều kiện và hoàn cảnh , 4 tháng trước chúng tôi đã tổ chức lễ cưới ở cơ quan mà không có đại diện hai gia đình vào dự. Nay ra Bắc mẹ phải bán hết 2 con lợn trong chuồng để tôi lận lưng ra làm lễ . Những đồng tiền ướt mặn mồ hôi cứ bịn rịn tôi suốt dọc đường tàu. Ở quê phải cử một ông Cậu họ khéo ăn nói tháp tùng 2 vợ chồng ra bắc thưa gửi. Xong rồi ông Cậu này về lại quê thì chính thức cha tôi cùng dăm người nữa mới lên đường ra tổ chức liên hoan báo cáo hai họ . Người Nghệ sống đơn giản , chân thật và không hề đại khái luôn  tôn trọng mọi tập  tục vùng miền khác.
 Hôm ra đi , khi mọi người sắp khởi hành mẹ bảo:
 - Chờ mẹ một chút.
 Rồi bà chạy đi đâu chừng dăm bảy phút thì quay về. Tôi cứ nghĩ chắc lại quà cáp chi nữa đây. Vừa ra ngõ , gặp ngay anh Hoe nhà kế bên, nở nụ cười thật tươi trong cái nhá nhem của sương sớm. Mẹ hồ hởi:
 - Ù , bữa ni ra cồng gặp ngay đàn ông ri là may mắn lắm đó con. Anh Hoe dậy sớm hầy.
 Mấy anh em chúng tôi ôm nhau cười . Cười không phải lời phán của mẹ mà hẳn nhiên đây là sự dàn dựng của mẹ. Nó là kết quả "chờ mẹ tý " chừng 5,7 phút vừa rồi. Hai cha con anh Hoe được điều động đứng gần ngõ để ra cổng thì gặp ngay và canh chừng không cho....con gái , đàn bà lỡ đi tới khu vực này.
 - Cha tổ bây cười vừa thôi kẻo ả bây mệt. Đi đàng cho an toàn , may mắn. Gặp đàn ông cho mẹ an lòng.
 Nàng cười , mọi người cười , cuộc chia tay đầy tiếng cười khi vừa sáng sớm.
             Em cười bối rối mà thương
       Thương em một lại trăm đường thương quê.

                                  *****************

 BÀI ĐỌC THÊM.
 Mấy năm trước , một bạn vào đọc bài TIẾNG NGHỆ trong blog tôi viết từ hồi Yahoo. Sau khi đọc xong thì đã gửi qua Email bài viết sau đây để chia sẻ. Bài viết do chính người làm dâu xứ Nghệ viết. Xin trân trọng giới thiệu để các bạn đọc thêm.

              LẤY CHỒNG XỨ NGHỆ.

Dù đã được anh dặn dò chu đáo và kỹ lưỡng trước khi về thăm quê, em vẫn nhiều phen dở khóc dở cười trước những tình huống không có trong "bài giảng" của anh. 
Chuyện khó nói đầu tiên là cái toilet. Gọi là toilet cho oai chứ nó chỉ được quây bằng bốn tấm cót cao ngang ngực, gió lộng bốn bề. Ngồi trong đó mà cứ đưa nguyên bản mặt ra ngoài, mắc cỡ gần chết. Đã vậy, bà con đi qua đi lại thấy cô dâu mới còn dừng lại... chào hỏi rất chi rôm rả và nhiệt tình. 
Khó nói thứ hai là chuyện tắm. Nhà không có phòng tắm, em cứ phải đợi tối mịt mới lò dò ra giếng, mặc nguyên quần áo mà xối ào ào. Giếng nằm giữa vòm tre trúc um tùm, em vừa xối vừa run. Run vì gió lạnh đã đành. Em còn run vì... sợ ma nữa. Vợ chồng có lúc cãi nhau vì những chuyện bên nhà chồng. 
Chuẩn bị cho chuyến ra mắt lần này, em đã cố tập nghe và hiểu chất giọng trọ trẹ quê anh. Vậy mà ngay bữa tối đầu tiên ở nhà chồng, khi mẹ bảo em "lấy cho mệ cái nắp bờn", em đã ngớ người ra. Hóa ra, ngoài những thứ ngôn ngữ trong sách vở, còn có một thứ ngôn ngữ chỉ dùng riêng trong nhà do kỵ húy. Những tên gọi trùng với tên của những người lớn tuổi đã khuất phải được nói trại đi để tỏ lòng tôn kính. Và thế là em học được từ mẹ và anh những từ thật ngộ: nắp bờn là nắp bàn (nắp nồi), "con càng" chính là "con kiến", "hũ tao "đích thị là "hũ tiêu"... Dù vậy, quê chồng trong mắt đứa con gái thành phố như em là một thế giới mới, đầy những khám phá thú vị và hấp dẫn. 
Em đã vui như đứa con nít khi theo mẹ ra chợ. Chợ quê, nghèo mà đầm ấm nghĩa tình. Tôm cá nhảy lách tách trong những rổ tre lấm bùn. Rau trái tươi xanh, mỡ màng. Những người bán hàng thuần hậu, chất phác. Em chọn mua một miếng mít tươm mật và bật cười khi thấy người bán ra giá tám trăm đồng. Nhận hai trăm đồng thối lại được gói kỹ trong mấy lần áo sờn bạc của o bán hàng, em nghe cay nơi khóe mắt. Về thành phố, em biết làm gì với hai trăm đồng? Mẹ còn dẫn em đi thăm ruộng và dạy em cả cách làm phép đuổi chuột trên đồng. Cầm cây roi tre vung vẩy đi quanh thửa ruộng, em vừa đi vừa lẩm bẩm câu thần chú dọa nạt: "Chuột nhỏ chuột to, có mang con so, thèm ăn thịt chuột" (mẹ bảo làm vậy ông Tý sẽ sợ mà không cắn lúa). Bàn chân trắng mịn của đứa con gái thành phố e dè bấm xuống mặt bùn mịn mượt, nghe lòng dậy lên một thứ tình cảm gắn bó ruột rà.
Còn nhiều thứ lắm mà "giáo trình" của anh quên không nói tới. Em đã kinh ngạc biết mấy khi thấy người nông dân đang tất tả với gánh lúa oằn vai vẫn cố dừng lại giữa đường, chỉ để nhặt một bông lúa rụng. Em đã nao lòng khi thấy Ba anh loay hoay ngồi tháo cuốn lịch bốn tờ để phát cho hàng xóm mỗi người một tờ "dán cho đẹp nhà”, trong khi những cuốn lịch biếu ở cơ quan em nằm lăn lóc cả năm chẳng ai thèm rờ tới. Em sẽ nhớ mãi khuôn mặt ngời sáng và nụ cười hàm ơn của bác hàng xóm khi nhận từ em tờ lịch có in hình nhành mai rực rỡ, dù đó chỉ là tờ lịch lẻ bầy. Có vẻ như em đang bắt đầu học những bài học vỡ lòng từ cuộc sống - những bài học giản dị, chân tình mà sâu sắc, khó quên. 

Kỳ nghỉ qua thật nhanh. Ngày về lại thành phố, em đã có cả một kho chuyện để kể cho bạn bè. Trong ví em vẫn còn ép phẳng phiu hai trăm đồng - tờ giấy bạc thấm mồ hôi của một vùng quê nghèo khó. Và trong máy ảnh của em có nguyên một file ảnh rất ngộ nghĩnh, được chộp bằng con mắt háo hức của đứa con gái thành phố lần đầu về quê: những nụ cười nông dân hồn hậu; bàn tay chai sần nâng niu bông lúa nhặt được giữa đường; cái góc bếp ám khói và cọng khói chiều lơ lửng, thanh bình...

                                                                                                     2009.


     

           


   
 
Read More
Lên Trên! Xuống Dưới!