Thứ Tư, 8 tháng 11, 2017

NHỮNG VỆT MÀU.

  Quán cafe được thiết kế trên sân thượng - Vừa tĩnh lặng vừa ồn ào. Tĩnh lặng là do  ít người chọn do tách bạch với sự nhộn nhịp quen thuộc của mặt đất và một số khác thì không hề biết . Ồn ào là vì nó nằm trên đường Quang Trung mà mặt sau là đường băng của sân bay Tân sơn nhất , dăm bảy phút lại có tiếng động cơ máy bay cất hạ cánh.
  Cả sân thượng  chỉ chừng chục bàn và trống hết hơn phân nửa. Ngay bàn ngoài, sát lan can về phía sân bay, có hai người , họ ngồi tĩnh lặng bên nhau đến nỗi đá trong ly muốn tan hết mà thức uống chỉ vơi đi tí chút. Cả anh và chị đều đã lưng lửng tuổi . Họ trò chuyện ngắt quãng và im lặng phần nhiều . Chiều vàng với ánh nắng yếu ớt luồn vào bàn loang loáng , hắt về một phía. Không gian như lắng xuống chìm vào ký ức của mỗi người. Chốc chốc có tiếng máy bay , họ lại cùng  nhau dõi theo xem những vệt khói mờ trắng, khi máy bay hạ cánh và những vệt khói màu xám chì vẽ lên nền trời  khi máy bay cất cánh ...

                                                         *********************

  Năm ấy Ngà đang học năm 2 trường Cao đẳng sư phạm . Một buổi chiều cô cùng dăm đứa bạn bất ngờ sang chỗ chúng tôi chơi . Các cô gái xa nhà nhớ quê, thiếu thốn tình cảm chủ động sang nhận đồng hương vì cũng từng gặp vài lần trên đường phố và í ới vội vã hỏi thăm nhau. Dù đã là cán bộ nhưng chúng tôi cũng chỉ mới thoát cảnh ký túc xá ba bốn tháng nay thôi , cái ngố chưa gội hết được. Chỉ lướt qua là nhận ra ngay mấy anh Bắc kỳ mới vào . Dù sao các cô cũng là người cũ có thâm niên so với lính mới toe trên đất khách quê người chúng tôi.  Chuyện  gặp nhau thật vui và đầy ắp tiếng cười  đầy tình quê cho cả hai phía.
  Rồi vài ba lần thăm nhau tập thể như thế , các cặp đôi dần dần hình thành. Linh Bèo thích nhất Ngà. Ngà không đẹp lắm nhưng có nước da trắng sứ và tiếng cười rất giòn. Nghe tiếng cười ấy , thấy cả một miền vui không bao giờ dừng lại. Ông trời thật khéo ghép đôi .Ngà nói chuyện trôi chảy bao nhiêu thì Linh Bèo như người ngậm hột thị bấy nhiêu. Mà hình như cũng là triệu chứng chung. Con trai thường lúng túng nói không nên lời trong tình yêu đầu thì con gái lại tự nhiên hơn nhiều. Anh Nhuận là người lớn tuổi , từng đi bộ đội rồi mới về học , bực bội lên tiếng.
 - Nghe mày nói mà thấy nhọc , cứ như gà nuốt dây thun. Với con gái , nhiều khi quà tặng không bằng lời nói nhẹ nhàng rẻ tiền đâu em.
  Nói chung là chúng tôi đứa nào cũng muốn vun vào vì nó quá ít nói. Thấy đôi bên có tình tang nhau là mừng. Nhưng nghe thông tin theo đường tiểu ngach , Ngà còn có một chú bộ đội Hải quân đóng quân gần đó đeo bám. Anh ta người ngoài bắc , ăn nói tất khôn khéo và bóng bẩy đầy lãng mạn hơn Linh bèo là cái chắc. Còn nghe nói đã có lần dẫn Ngà cùng đám bạn đi ăn quán phở ngon nhất thị xã , phương thức không mới nhưng mà hiệu quả  : " Con đường ngắn nhất đi đến trái tim là con đường đi thông qua bao tử" !
 Bẵng đi một thời gian , chẳng hiểu Linh Bèo ăn nói làm sao mà khi chúng tôi gặp nhau tập thể , chọc ghẹo qua lại thì Ngà  gọi Linh Bèo là anh trai , nhận anh trai thôi. Huhu.. Thằng Bích bộp cười chóe lên sau khi các em về:
 - Anh trai là anh trai ...trải chiếu nhá. Ôm chiếu trải ra cho anh giai và em gái tâm sự. Còn ngồi hay nằm là tùy chúng nó , nghe chưa anh trai.
  Yêu nhau trong chốn tập thể có nhiều thầy , quả là thổ tả thật. Sự ồn ào ít khi mọc được một tình yêu chân chính.
  Rồi chúng tôi được phân nhỏ ra xuống các địa bàn. Những cuộc hội ngộ tập thể ấy không còn. Thằng Linh vẫn dành trọn mối tình âm thầm với Ngà bằng những bức thư gửi về trường - Nó không muốn làm "Anh trai trải chiếu ". Thật khổ ba đời cho mấy thằng anh trai.
  Chừng gần một năm sau , Linh bèo chuyển công tác về Sài gòn do một bà chị họ xin cho. Họ xa nhau từ đó.
                                                  ****************

 Khoảng mười năm trước. Ngà đưa con lên Sài gòn thi đại học , ở nhà bạn học cùng thời. Linh bèo quả là cao tay nhận biết con người này đẹp về sau trước mình mấy chục năm lận . Ngà trẻ lắm , hơi mập ra ,  nước da không trắng như ngày nào nhưng không hề sạm như một số bạn cùng lớp tuổi. Chúng tôi trò chuyện thoải mái , đầy tiếng cười về kỷ niệm một thời. Nhưng khi tôi nhắc đến " Anh trai" Linh bèo và có ý muốn chở em đến tận nhà nó chơi thì em lưỡng lự và lúng túng. Kể cả việc mời luôn bạn học cùng đi cho vững tâm , em vẫn từ chối. Có buồn nhưng biết làm sao. Linh bèo hiện ở Quận 9 , chúng tôi một năm đôi ba lần vẫn gặp nhau .
 Có những khoảng lặng luôn hiện diện trong mỗi con người. Những khoảng lặng ấy là trầm tích của rất nhiều kỷ niệm chồng chéo đan xen nhau theo năm tháng. Ngà ra trường và lấy anh chàng Hải quân . Họ sống với nhau  và có hai con thì anh chồng bị tước quân tịch do nổ súng chống trả lực lượng chống buôn lậu và lĩnh án. Thời ấy mấy chú bộ đội thường kết nhóm đi buôn thuốc lá và vải từ biên giới về nguyên cả ghe , rất hiên ngang vì ỷ thế là bộ đội.  Ra tù anh sa vào nhậu nhẹt , lè nhè cả ngày , rồi cuối cùng là mê cờ bạc , phải trốn ra bắc....
  Vì Ngà chỉ ở mấy ngày cho con thi xong rồi về , không có nhiều thời gian để chúng tôi trò chuyện thêm nữa.

 Và hôm nay , hai người ngồi xem máy bay lên xuống ở quán ca phê sân thượng kia chính là Linh bèo và Ngà. Tôi phải gọi điện cho Linh bèo nói là  có việc quan trọng lắm , không có mày không giải quyết được. Còn Ngà thì lên Sài gòn ở với con sau khi anh chồng về ngoài bắc và ở luôn với một người đàn bà khác. Điện thoại qua lại mấy lần  cùng với bạn học của Ngà , em đồng ý đi uống ca phê với tôi.
 Tôi đưa Linh bèo lên sân thượng trước , húp vội cà phê nóng và bắt nó chờ - Công việc xong ta nhậu một trận tưng bừng nhé.Sau đó  lại nhảy xuống đất chờ thằng con Ngà đưa mẹ đến. Chúng tôi khoác tay cùng lên sân thượng . Ngà không hề nhận biết người thứ ba ngồi kia là Linh bèo khi đã ngồi xuống ghế. Ngược lại Linh bèo chỉ hơi lơ ngơ một chút và mất hết sự uể oải , bật dậy -  A , Ngà! Chưa bao giờ thấy khuôn mặt Ngà ngơ ngác đến vậy. Chẳng biết em có nhận ra ngay không nhưng sau sự ngơ ngác là bối rối , em gục xuống , hai tay ôm mặt.
  Bên ngoài một chiếc máy bay hạ cánh , mang theo làn khói mỏng trắng như dải khăn tang , vẽ vội vào không gian . Chiều muộn.
  Những cuộc gặp sau mấy chục năm bao giờ cũng lắng nhiều cảm xúc.Những vệt màu đan xen đường đời , hóa trầm tích ngủ yên bấy lâu nay  bắt gặp một thứ dung môi nào đó - như người xưa , hoàn cảnh , sự trong trẻo , lòng vị tha , vết thương... - thì vệt màu phản chiếu vào tuổi tác với nhiều ý nghĩa đa sắc ,nhân văn hơn. Những vệt màu có ám ảnh , làm bạn bâng khuâng  sau câu chuyện xưa lắc không  thì xin mời  xem tiếp bài thơ Vệt màu.

                                  VỆT MÀU.

       Cà phê chiều vắng khách
Giọt giọt vệt nâu buồn
Và anh - chiều uể oải
Phả khói vào chùng buông.

Em đến sau, nhè nhẹ
Mang chút nắng xế vàng
Thả vào ly cam vắt
Khuấy thời gian mênh mang.

Có một ngày xưa lắc
Tim giấu mấy vần thơ
Cuối giảng đường vắng ngắt
Anh đã chờ, đã chờ...

Có một ngày xưa lắc
Em vờ lướt qua anh
Tà áo bay hờ hững
Thơ tròng trành, tròng trành...

Mấy vần thơ còn đó
Theo anh suốt bao mùa
Ngày em may áo cưới
Thơ anh mặn vị tro

Chằng chịt đường muôn ngả
Ta để lạc mất nhau
Vẫn mơ ngày mỏi gối
Gục bên nụ tình đầu.

Cà phê chiều sóng sánh
Anh nén giọt thời gian
Ly cam tan lành lạnh
Em cố giữ khỏi tràn.

Chiều rót tia nắng cuối
Xiên qua cà phê - cam
Vệt màu loang chới với
Nhuộm thẫm cả góc bàn.

Giờ tan tầm tất bật
Loang loáng xe - người - xe
Chỉ vệt màu bất động
Dường che khuất lối về.

Chợt nắng chiều vụt tắt
Ta tỉnh giấc bàng hoàng
Có vệt màu sám hối
Vừa vẽ vào thời gian.

                 OM
      ( Hà Tuệ Hương )

p/s - Hà Tuệ Hương  là họa sĩ , hiện đang vẽ rồng vẽ rắn ở một Nhà xuất bản phía nam . Cô rất ít làm thơ mà vẽ thơ với sắc màu rất riêng của mình. Xin giới thiệu bài thơ được vẽ của cô cùng bạn đọc.














Read More

Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

CÁI TÃ VÀNG

         Một mình . Là chỉ mình tôi
  Loanh quanh . Rồi lại chỉ tôi một mình.

   Dù có hai thằng con nhưng  mình chưa hề rửa đít cho thằng nào. Tuyệt đối không. Ấy vậy mà thằng cháu nội vừa xa tuần nay , không được rửa đít cho nó lại đâm ra thèm và nhớ. Thiếu  cái vị khai nước đái bốc mùi , ăn ngủ không được ngon. Từ hồi mới 4 tháng  chỉ nằm chòi đạp ,chưa biết lẫy, giờ đây đã là hơn 1 tuổi  đã biết đi ,không nhớ bao lần được lật cái mông non choẹt ra rửa cho cháu thành ghiền. Ai bảo phân cháu bốc mùi khó chịu ắt hẳn là người chưa biết thưởng thức! Đứa nào thấy cháu ị ra mà giơ tay bịt mũi , chỉ cho ông , ông chửi bố chúng nó suốt ba ngày.
  Buổi trưa đung đưa cho cháu ngủ , nó chưa ngủ thì ông đã gât liên hồi . Cái môi trường giấc trưa , kèm nhạc không lời vặn vừa vừa qua dàn máy , quả là dẫn dụ giấc ngủ cho các ông hơn là cháu. Không dám nằm , sợ ngủ quên nó hé mắt không thấy ông là ...hành cho ra bã . Đã có bữa " Tổ trát" , ngủ không đủ giấc do tiếng động ngoài đường  , nó trở chứng quần ông cả ngày , mệt lả. Chiều tối ba nó đến đón , trao cháu xong thì ông cũng đóng cửa nằm xuống li bì . Trong mông lung cái mệt, nửa ngủ nửa mê , thấy có " Ngài " áo đỏ cưỡi con ngựa trắng  bay đến rủ đi. Đi đâu thì hổng biết , nhưng chắc không phải chốn này, nên ông vẫn  ở lại ,hàng ngày trông cháu.
  Khi cháu lẩm chẩm biết đi cũng là khi cuộc chơi không cân sức diễn ra. Cháu lon ton không yên một chỗ , đầy năng lượng, không biết mệt .Ngóc ngách nào cũng mò mẫm tìm tòi . Ông bắt đầu chóng mặt vì thiếu năng lượng , mệt mỏi. Một sự hụt hơi chiến với đầy ...hơi. .
  Cuộc đời con người qua các thế hệ như vòng hạt cườm. Các hạt đều giống nhau và xâu chuỗi lại theo tính kế tiếp. Xưa kia cha tôi cũng lên xe xuống tàu , sáu lần vào Nam vì " nhớ cháu quá". Mỗi lần ôm cháu vào lòng thấy nét mặt ông vui như tết. Hồi đó - Lần thứ tư ông vào Nam -  hai vợ chồng cũng đi làm , ông ở nhà trông cháu. Cháu hơn hai tuổi , nghĩa là biết chạy nhảy , tự vạch quần ị được. Năm ấy ông 78 tuổi. Tuổi già về đêm thường khó ngủ. Ban ngày cháu mày mò chơi còn ông ngồi...ngủ gật. Một hôm ông gật xong tỉnh dậy thì không thấy cháu đâu. Thấy cánh cổng hé mở ông hốt hoảng ra đường tìm cháu. Ông rẽ trái vào sâu trong hẻm , đi thêm vài ba nhà thì thấy trong sân nhà nọ một bà đang tắm cho cháu trong cái thau. May quá . Ông đẩy cổng xông vào , nhấc nó ra khỏi thau rất dứt khoát :
 - Nỏ phị tắm mô , để mẹ nó túi về tắm bà ạ.
  Bà kia ngớ ra chả hiểu gì . Vì vừa bất ngờ vừa chả hiểu ông nói gì .Thắng bé dãy đành đạch khóc. Cuộc chiến tiếng Nghệ và tiếng Nam diễn ra mà cả hai đều nói nhưng không cần hiểu , chỉ biết kéo thằng bé đang khóc về phía mình. May thay ông hàng xóm thấy và hiểu ngay ra chuyện liền chạy qua.
 - Không phải cháu ông đâu ông ạ.
 Khi tắm trần truồng , lưng thằng nào chả giống thằng nào. Ông bắt đầu nhìn kỹ và buông thằng bé ra vì phát hiện sự nhầm. Một bà hàng xóm mách:
 - Cháu ông đang chơi một mình góc đằng kia kìa.
 Tối về  , nghe hàng xóm qua nhà kể lại , cả nhà được trận cười miễn phí. Là hai mươi năm trước , chưa có nạn bắt cóc. Bây giờ có mà sang Trung Quốc tìm. Và bà hàng xóm kia sau này cũng thường dẫn cháu sang chơi cho chúng có bạn . Sau này nữa , chúng là bạn học của nhau.
 Đó là chuyện cha tôi với cháu .Nó vui để minh chứng chuyện giữ cháu không thể nói là đơn điệu , dễ nhàm. Nhiều lúc phải vượt rào cái sự nhàm ấy mới có chuyện vui để nói. Bác tôi ở quê còn hơn thêm một bậc. Không phải chuyện trông cháu mà trông em. Trông em gái chừng 10 tháng tuổi . Nhà quê ngày vắng , bố mẹ bận việc ngoài đồng. Ở nhà chỉ có Bà và cháu. Bà đi chợ nên kêu anh trông em. Anh thì cái tuổi ham chơi mà phải nai sườn ra bồng em thì chán lắm. Bà bước đi chợ thì đứa em gái lại càng lè nhè tợn mà lũ bạn ngoài cổng thì đang nhí nhố gọi chơi tiếp.Nếu như là chị gái trông em thì chắc không nghĩ ra như bác trai tôi sáng tạo. Ông đặt em xuống nền đất góc sân dù nó lè nhè nước mắt nước mũi. Đoạn lấy cái bu gà úp lên bắt nằm xuống.Xong ông chạy tìm, bê hòn đá xanh to chận lên cho chắc ăn. Mày khóc thì mày nghe , nhà vắng hoe khóc thoải mái . Những bước chạy phơi phới niềm vui đi chơi, anh bỏ lại phía sau tiếng gào khóc em gái ,nồi cả bong bóng mũi.
 Bà đi chợ về , nhà vắng tanh chẳng hiểu chúng chơi nơi nào. Sau vài tiếng gọi không thấy trả lời , bà  mới nhìn thấy cái bu gà bất thường góc sân và cháu bà - Lá ngọc cành vàng - nằm dài trong đấy , ngủ ngon lành. Thì khóc mệt quá , không ai nghe, lăn ra ngủ thôi. Mà ngủ ngon nữa chứ. Nếu là các bà , các chị gái cứ ẵm bồng ,thì  lấy đâu ra giấc ngủ không cần ru ấy ? Phương pháp ru em bằng bu gà mấy ai nghĩ tới.
 Cho em ngủ , trông cháu chơi xem ra không khó với các ông . Nếu một mai có giải " Cái tã vàng " bình chọn  hàng năm , chắc các cô , các bà chỉ có nước chúc mừng các ông khi lên nhận giải .


 
Read More

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

TRỞ VỀ QUÊ NHÀ


VỀ QUÊ…
Vẫn biết quê nhà là chốn bình yên…
Ruột rà muối dưa tháng năm tuổi nhỏ
Hàng dương đu đưa cỏ mềm cánh lụa
Sương - nắng đắng chua tất tả đôi mùa…
Ta rủ nhau về quê hương thân yêu…
Em đưa anh tìm chiều xa cát trắng !
Cổ mộ chốn này cò bay thẳng cánh…
Giờ ôm máu xương hiu quạnh quanh mình
Về lại quê hương là về bình minh !
Sáng lại trái tim tội tình nông nổi
Phiến lá trên môi vô tình nóng hổi
Ngực đầy không gian gió thổi quê nhà !
Về lại quê hương là về mùa xuân.
Gia đình, tình yêu, bạn bè…thuở đó !
Tìm về chốn xưa bờ đê, lối cỏ…
Một thời con tim rực đỏ tâm hồn !
Lục Bình
Tôi vốn không thich thơ của những người đàn ông , chỉ khoái thơ của phụ nữ và thích luôn họ cho...tiện. Bài thơ trên là một ngoại lệ. Mon men vào trang Lục Binh xem Saigon offlines  qua ảnh để mơ đến một người đẹp , ai dè đụng ngay bài thơ này , quên cả xem hình các người đẹp trong off.
Bài thơ mếm mại , dễ nghe  và gợi  nhớ quê nhà khôn xiết. Nhiều câu từ như một sự tuôn chảy ngược về ký ức tuổi thơ. Chỉ là " Sương - nắng đắng chua tất tả đôi mùa" nhưng lại dội về những tháng năm cơ hàn thuở nhỏ khó quên. Nhớ bàn chân lấm lem lội bùn sâu trong giá rét, là tiếng chày giã gạo thập thình đêm đêm và cả tiếng ve râm ran trưa hè oi ả vác cây đi chọc...
Về lại quê hương là về lại bình minh
Sáng lại trái tim tội tình nông nỗi...
Trái tim của nguời xa quê - trái tim tội tình nông nỗi! Vì sao? Vì dù có bay đi phương trời Âu Mỹ nào , quê hương vẫn là chốn bình minh của cuộc đời. Nơi ấy bình yên nhất trong suốt cuộc đời của ta . Trở lại quê nhà , là trở lại một thời ngây ngô , khờ dại. Nơi tuổi thơ ngọt lịm mía lau và thơm nồng gạo mới cứ xới tung lên bao nỗi buồn vui, như chạm vào lời nguyện cầu khi ta bước chân rời xa quê với những lời hứa hẹn dựng xây quê hương mình tốt đẹp. Theo thời gian, lời nguyện cầu ấy mơ nhiều hơn thực , những bước chân trở lại quê nhà cảm thấy " tội tình nông nỗi " chăng? Đây chính là mạch nguồn tâm thức của những người xa quê luôn hướng tâm về cội nguồn.
Ai cũng có một miền quê , một quê nhà in đầy dấu chân và âm thanh kỷ niệm. Dù quê mẹ nghèo áo vá , mùi đồng sâu với tất tả đôi mùa mưa nắng , khi đói khi no , ta lại càng thêm nhớ, càng thêm thương .
Về lại quê hương là về mùa xuân
Gia đình,tình yêu , bạn bè...thưở đó
Một thời con tim rưc đỏ tâm hồn .
Anh đi đâu dù sang , hèn hay lầm lỗi , khi trở về quê nhà , quê hương vẫn mở rộng vòng tay ôm anh vào lòng đầy bao dung, rộng lượng . Đó chính là nơi bình yên , nơi mùa xuân mãi trong đời .Thât là thích, khi được hít thở " ngực đầy không gian gió thổi quê nhà" , được nhìn thấy những nụ cười vô tư rạng rỡ , đươc cười vui với thứ tình cảm chân chất quê mùa . Xa quê , bây giờ tóc bạc da mồi, vẫn mênh mang bồi hồi nhớ về một thưở .Nơi đây ngày xưa ta biết viết thư giấu kín lần đầu trong đời chỉ để xé , nơi này mẹ từng nhường phần cơm cho ta khôn lớn vào đời...
Và trở lại quê nhà không khỏi bùi ngùi , lặng lẽ trước " Cổ mộ chốn này cò bay thẳng cánh" trong sự hun hút xót xa. mất mát mà không lấy gì bù đắp được. Bia mộ cứ nối dài ra với người thân yêu mà cò bay thẳng cánh!? Cánh cò bay đi nhưng lòng người thì mãi dập dờn.
Bài thơ chân chất trên vừa gợi nhiều nỗi nhớ da diết về quê hương , vừa thêm mến mộ tác giả Lục Bình . Tôi còn một bà chị ở quê , cú này chắc tôi...gả cho anh luôn để tỏ lòng mến một một hồn quê trong thơ anh.
Read More

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

NHỔ RĂNG KHÔNG ĐAU .

 Đắn đo mãi sau hơn một năm , quyết định đi bệnh viện nhổ bỏ cái răng đau khi nó đã lung lay sắp rớt.
Chiếc răng đau là răng cuối của hàm trên , dân gian gọi là răng khôn , thường mọc khi đã là trưởng thành . Khôn con mẹ gì - khi mọc thì đau phát sốt phải ăn cháo hai ngày thời còn học năm hai , ở ký túc xá. Nay lung lay sắp rớt thì nhức buốt, sưng cả hàm , ngu thì có. Nó lung lay lâu rồi, ở quê không có điều kiện người ta có thể tự xử nó được. Mình là dân thành phố , có bảo hiểm y tế thì tội gì không vào bệnh viện mà nằm nhịp chân, có bác sĩ chuyên khoa nhổ cho. Nhổ răng không đau .Lại nghe nói Bệnh viện Quận Thủ Đức với quy mô trên 1200 nhân sự, đã được xếp hang 1 đầu tiên thuộc bệnh viện tuyến Quận - Huyện trong cả nước cũng thấy vững tâm phần nào. Gần đây thấy khen nhiều trên báo chí .
 Đầu giờ chiều ngày 21/3 tọc tach chạy xe máy đến bệnh viện . Cái tâm lý sắp vứt bỏ cái đau dai dẳng bấy lâu trở thành niềm vui nho nhỏ nên cũng mạnh dạn , hồ hởi chút chút . Sẳn nhổ răng đau, có cái răng hàm bị mẻ mặt trong trám luôn cho một công đôi việc. Ở cái tuổi này, răng cỏ còn nguyên nải ,  nhai xương , vật cứng được là hạnh phúc lắm lắm.
 Phòng khám Răng chuyên khoa , toàn các cô  dập dập dìu blouse trắng , chẳng thấy mống đàn ông nào. Ngồi chờ rồi cũng được vào khám. Không đợi bác sĩ hỏi , vừa nắm xuống ghế tôi đã giơ ngon tay chỉ , trình bày:
 - Bác trám răng bên này và nhổ cái răng lung lay trong cùng bên này.
 Bác sĩ cũng soi đèn , cũng sờ ngón tay khám chừng 12 giây là xong. Mà trám một cái răng và nhổ bỏ một cái khác thì cần chi nhiều thời gian . Xong khám , được hướng dẫn ra ngoài ngồi chờ. Trong lúc ngồi chờ , được ngắm các người đẹp ra vào phòng cũng thấy vui mắt. Coi như lời lãi là ở đây.
 Rồi được một cô Blouse trẻ khác , cầm giấy đọc tên mời vô phòng nhổ. Cũng như hồi nãy , vửa nằm xuống ghế tôi giơ ngón tay chỉ , trình bày:
 - Bác trám mặt trong răng bên này và nhổ bỏ cái răng đau cuối cùng hàm trên , bên này.
 - Bác khỏi lo , có trong hồ sơ rồi ạ. Bây giờ cháu trám trước , nhổ sau.
 Công việc trám cũng chừng hơn 5 phút một chút là xong. Được khuyến cáo không được nhai vật cứng trong vòng 24 h. Việc nhổ cũng diễn ra chóng vánh sau khi chích thuốc tê vào nướu răng . Có điều khi nhổ , cô Bác sĩ hỏi tới 2 lần - " Có đau không bác?" và được trả lời " không" cô lại tiếp tục vặn vẹo và cũng nhổ xong răng. Do tác dụng của thuốc tê , không hề đau mà chỉ nghe lạo xạo như xương bể.
 Ngồi dậy , nhìn vào khay với sự tò mò xem cái răng của mình thế nào. Nó dính đầy máu và to hơn khi ta sờ thấy . Có lẽ chân nó ăn sâu nên dù lung lay nhưng vẫn hơi khó nhổ.Vả lại cái răng khôn này thấp hơn so với nguyên hàm nên lại càng khó nhổ chăng...
 - Bác đi rửa tay đi. Tay bác dính máu kìa. Cô blouse khác lên tiếng , cắt đứt mạch suy nghĩ vẩn vơ.
Xuống tầng trệt , ngồi chờ lấy thuốc , mà cứ phải chạy đi nhổ mấy lần vào bô rác do máu vẫn ra.
Rồi về nhà. Công việc đầu tiên là pha nước muối ấm súc miệng. Mặc dù thuốc tê vẫn còn tác dụng ,  nhưng có cảm giác nhẹ nhàng hơn sau khi lấy cục bông gòn ra . Đưa ngón tay vào sờ thấy trống hoác một khoảng và...chiếc răng đau lung lay còn nằm lại đây . Trời đất - Mình vừa cúng  bệnh viện chiếc răng hàm chắc khỏe , chưa hề đau .Thế nào mà lại nhổ mất cái răng này, không hiểu nổi ! Cái đau cần nhổ thì không nhổ lại nhổ luôn cái răng hàm chủ lực để nhai .Trời như tối sầm lại. Muốn khóc mà không khóc được! Tại sao một cái đau , lung lay sắp rụng với một cái chắc khỏe mà một người không bình thường ,tâm thần cũng dễ dàng nhận biết mà bác sĩ chuyên khoa lại nhầm? Phải bần thần một lúc rồi vơ quần áo mặc vội, lên xe tức tốc quay lại Bệnh viện . May mà Bệnh viện chỉ cách nhà có hơn 2 cây số. Trên đường đi , nếu có xảy ra va quệt gì , chắc tôi quyết không nhịn một ai vì trong người đang sôi sùng sục.
 Rồi vào phòng .
- Các cô giết tôi rồi. Cái răng đau không nhổ lại đè cái răng chắc khỏe không đau để nhổ là sao đây?
Kể cả bệnh nhân lẫn Y - Bác sĩ trong phòng nhìn nhau ngơ ngác. Tôi gằn giọng:
 - Làm sao đây . Hả?
 Có lẽ nhận ra sự nghiêm trọng , Blouse đã khám cho tôi vội vàng tiến đến kéo tôi sang phòng nhổ . Lại khám.
 - Bây giờ cháu nhổ luôn cái răng đau cho bác nhá.
 Thì phải vậy thôi chứ trừ cái cục hạch này lại làm gì? Cái răng đau đúng là chỉ xoay nhẹ là dứt ra luôn, rất dễ dàng. Trong chốc lát , mất luôn hai cái răng - thảo nào gọi là răng vĩnh viễn! Ra đi vĩnh viễn.
 Bước khỏi phòng , ra gần cửa , nghe Blouse đi sau lí nhí :
 - Lỡ rồi con xin lỗi bác.
Im lặng bước đi những bước nặng nề. Cố mà nuốt giận vì miệng đã nút bằng bông gòn. Khoảng trống của hai cái răng nên bông gòn chắc hơi bị hao. Móc điện thoại xem giờ - 16 h 12.
 Về nhà. Điện thoai ngay cho một người bạn làm ở khoa Dược bệnh viện này. Hắn đang trên đường về nhà .Hỏi xin nó số điện thoại đường dây nóng của bệnh viện. Vì mấy hôm trước có đọc báo đâu đó nói về toàn tốt của của bệnh viện. Trong đó có việc đường dây nóng do giám đốc bệnh viện trực tiếp cầm mà không giao cho nhân viên. Nghe qua sơ bộ sự việc , nó nói:
 - Để em chuyển ngay sự việc cho lãnh đạo bệnh viện . Bác sĩ nào mà ẩu quá ta?
               





Read More

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

NGƯỢC ĐƯỜNG.

Ngày xưa thưa người , dân ta hầu hết đều  tất bật quanh năm với đồng ruộng , nương rẫy nên chợ họp theo phiên , gọi là chợ phiên. Ngày thường chợ vẫn họp nhưng lèo tèo. Có đâu rảnh rỗi mà đi chợ thường xuyên nên chợ phiên như một cách hò hẹn bán mua rất hợp lý của mọi người trong vùng.
 Chợ Lường nằm trên trục đường 7 , con đường huyết mạch nối từ miền xuôi lên miền ngược và chạy thẳng qua Lào của Nghệ An. Do địa thế như vậy nên chợ Lường đến phiên thường đông vui như ngày hội của cả vùng. Người miền núi thì " xuôi Lường" - tức về về xuôi đi chợ Lường. Người miền xuôi thì " ngược Lường" để đi chợ Lường. Chợ Lường họp vào các ngày 5, 10 , 15, 20, 25 ,30 hàng tháng tính theo âm lịch ( Các ngày chẵn phiên lớn hơn ngày lẻ).Các sản phẩm miền xuôi và miền ngược được bày bán, giao lưu rất đa dạng, rộn rã tiếng cười nói. Mọi người tham gia chợ phiên như một ngày hội vì ngoài mua bán họ còn gặp mặt người thân , kết bạn và trò chuyện với nhau . Muốn đi chợ Lường , nhiều vùng phải đi trước một ngày để kịp hôm sau họp chợ.
 
Kết quả hình ảnh cho chợ phiên vùng cao hà giang
Ảnh minh họa chợ phiên.
                                           **********
 Lễ Thượng thọ của cụ bà 90 tuổi , người xứ Nghệ được con cháu tổ chức tại Bình Dương vì lý do tuổi cao không về quê được. Vì ông mất sớm , bà một mình nuôi 5 anh em ăn học nơi đất khách quê người . Nay lễ Thượng thọ, các con mời hẳn một " Tổ chức sự kiện" từ rạp che, ban nhạc, ca sĩ , MC... phục vụ như một cách báo hiếu.
 Đã mời" Tổ chức sự kiện" thì khâu tổ chức và văng nghệ " ra tấm ra món". Chương trình liên hoan xen kẽ ca nhạc diễn ra suốt 1 ngày. Các giọng ca chuyên nghiệp hát hay, rõ lời , tròn tiếng đầy nhiệt huyết. Nhưng....( Lại nhưng).
 Không phải cái giá 35 triệu trọn gói cho sự kiện này to hay nhỏ mà là...lời bài hát làm cụt hứng người nghe.
 1 - Thơ tình cuối mùa thu .
 Có lẽ do bài thơ hay nên nhạc sĩ đã đồng cảm, phổ nhạc bài thơ này  với tiết tấu chậm , lắng sâu , lưu luyến. Khúc đoạn sau đây :
 ..." Mùa thu ra biển cả
      Theo dòng nước mênh mang
      Mùa thu vào hoa cúc
      Chỉ còn anh và em ..."
 Xuân Quỳnh là tác giả bài thơ , chị viết "Mùa thu vào hoa cúc" .Có thể khi phổ nhạc , nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu sửa thành " Mùa thu vàng hoa cúc" hoặc giữ nguyên . Bài này nhiều ca sĩ tên tuổi từng thể hiện. Một số ca sĩ như Anh Thơ , Tân Nhàn ...hát: " Mùa thu VÀNG hoa cúc " , một số khác như Cẩm Ly, Quốc Đại hát " Mùa thu VÀO hoa cúc" nghe đều hay cả. -Mùa thu "vàng" hay "vào " hoa cúc đều có sự lưu luyến , xao xuyến nhuộm sắc thu vào hoa , níu giữ cảm xúc người nghe lắng xuống ở thời điểm cuối thu mây trắng bay... Trong lễ Mừng thọ , một ca sĩ cứ gào lên rất to "...Mùa thu và hoa cúc " nghe mà nó cứ trôi tuột đâu đâu. Sự chắt lọc tài hoa ca từ và màu sắc của nhà thơ , nhạc sĩ gửi vào lời bài hát cũng vèo bay đi . Có chăng nằm lại con số ...35 triệu hợp đồng.
 2 - Giận thì giận mà thương thì thương.
Đây là bài Dân ca xứ Nghệ quen thuộc. Bài dân ca do một ca sĩ trẻ thể hiện , rất vô tư thế này.
 "...Anh cứ nhủ rằng em không thương
     Em đo lường thì rất cặn kẽ
     Chính thương anh nên em bàn với mẹ
     Phải ngăn anh không đi chuyến ngược đường..."
Lời cô gái thương chồng , không cho anh đi ngược...đường ! Có lẽ cô nghĩ đến giao thông vì công an luôn đứng đầy đường.
 Đã là dân ca thì liên quan đến vùng miền. Nói đến vùng , miền là nói đến con người , địa danh , nét văn hóa ở đó. Và như ngay đầu bài viết có nói đến chợ phiên - Chợ Lường. Bài ca dao này diễn giải ra là cô gái ở vùng miền xuôi , vì thương chồng ( Yêu chồng) nên ngăn không cho anh đi chuyến ngược Lường. Chợ Lường đến phiên vui lắm , không chỉ là nơi bán mua , trao đổi mà trai gái còn hẹn hò gặp nhau cũng tại đây. Cô sợ anh đi có khi" mải vui quên hết lời em dăn dò " nên bàn với mẹ ngăn không cho anh đi ngược Lường. Dù anh có giận thì em vẫn thương và giận càng giận mà thương càng thương là nét đẹp trong bài dân ca này.
 Trong lời bài hát Karaoke , ta vẫn thường thấy được sửa đổi bát nháo xích mẹt mà chẳng hiểu vì đâu. Nhiều từ được sửa nghe tức anh ách.  " Công biến thành Qụa"  là một ví von cũa một bạn Blog đã viết thành nỗi ấm ức thay cho nhiều người trong vấn nạn hời hợt , bừa bãi sửa lời bài hát một cách tràn lan. Người vùng miền khác , khi nghe bài dân ca này chắc cũng bối rối với chữ "lường" nên đổi qua "ngược đường" cho nó hiện đại và dễ hiểu hơn.
 Nhưng nếu chỉ phạm vi hát  Karaoke với nhau thì không cần bàn cãi. Đằng này là ca sĩ , hát sự kiện thì thật đáng buồn. Đáng buồn hơn là cụ bà Thượng thọ kia từng đi chợ Lường , từng thuộc lời bài dân ca này như máu thịt của mình , được ca sĩ tù mù sửa lời thành...mù tịt luôn.





Read More

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

CHUYỆN VẶT - GÓP NHẶT - P.4

 (Tập hợp truyện ngắn 100 chữ của nhiều tác giả)

XIN ĐỪNG CHO CON.
Sống với bà mẹ mù và đứa con gái ba tháng tuổi , chị Tư muốn cho con để đi bước nữa.
Đúng hẹn, anh chị tôi tìm tới . Tư đã đi.Trong nôi đứa trẻ còi cọc đang khóc , dây cả phân lên người. Bà mẹ mù cất tiếng ầu ơ...
 Phụ bà xong,chị tôi bế nó lên, nó nằm im , mệt lả.
 Nó về cùng gia đình tôi từ đó.
 Mười hai năm sau, mẹ nó tìm về ngỏ lời xin lại.
 Nó ôm lấy anh chị tôi nức nở:
 - Ba mẹ ơi . Xin đừng cho con !

GIẤY KHEN.
  Bố tôi mất đột ngột. Anh em đều ở xa  đến " Thất " đầu  mới có mặt đầy đủ.
 Đang mừng mừng, tủi tủi chuyện thăm hỏi nhau thì có thư gửi đến nhưng không phải để chia buồn mà là giấy khen . Bà Tư hàng xóm sang chơi thấy mẹ bóc cuộn giấy ra xem, lật đật hỏi:
 - Cái gì vậy ?
Mẹ trả lời:
 - Giấy khen của bố tụi nhỏ.
Bà Tư à lên.
 - Thấy chưa, ở đâu rồi ông nhà cũng được khen thưởng. Ở dưới ấy gửi lên à?
 Đang rối bời mà mọi người không nhịn được cười .

NGÀY THỨ BẢY.
 Thưở bé tôi luôn mong ngóng ngày thứ bảy. Vì thứ bảy ba tôi thường tổ chức cho cả nhà đi ăn tiệm và xem phim. Đến tuổi dậy thì, thứ bảy lại càng đáng yêu hơn với những hẹn hò và rung động đầu đời. Khi lập gia đình cũng mong đến thứ bảy để nghỉ việc , dọn dẹp nhà cửa và giặt ủi quần áo...
 Và bây giờ tôi sợ ngày thứ bảy.Đó là ngày chồng tôi họp bạn nhậu , con tôi hẹn với người yêu . Tôi hoàn toàn trống vắng.

CHA TÔI
 Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi hai anh em tôi . Hơn hai mươi năm. Tôi và anh Hai đã có gia đình. Ngoài 60 cha tôi bỗng như trẻ lại. Ông hay vắng nhà và tính tình vui hẳn lên. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không hề nói.
 Tôi tìm đến bệnh viện , quyết cho người tình cha một trận. Chúng tôi chợt lặng người đi không khóc được. Người cha đang chăm sóc là Mẹ bị xơ gan cổ trướng . Ông gượng nói " - Cha sợ các con vẫn còn giận mẹ..."

BÁT CHÁO 2000 . 
Cô út về thăm Bà nội . Bà đã già , già lắm . Tới bữa cơm , bà nuốt không vô.
Ba nói : 
-     Mẹ không ăn được cơm, để con mua cho me 2ngàn bát cháo.
 Cô út có vẻ trách Ba :
-     Bát cháo 2 ngàn thì ăn gì?
  Rồi cô cầm tô đi mua cháo . 
  Bà hỏi giá tiền , cô thật thà :
   -  Thưa mẹ , 15 ngàn .
  Bà không chịu ăn :
  -  Mười lăm ngàn một tô cháo. Mẹ ăn hết lộc con cháu à? Mẹ chỉ thich cháo 2 ngàn thôi !
   Cô út chợt hiểu vì sao lại 2 ngàn.

   VÒNG CẨM THẠCH 
 Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ tròn , trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi gom đủ tiền , cha định mua , mẹ cứ tìm mọi cách từ chối ,  lúc thì lý do  sữa , lúc thì lý do sách vở, lúc tiền trường…Đến khi tay mẹ sạm da, mẹ vẫn chưa một lần được đeo.
  Mấy chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thỏang lại đem ra lau , ngắm nghía, cười :
-     Mẹ già rồi, tay run lắm. Chỉ nhìn thôi cũng thấy vui.
  Cha ngồi phía xa xa , nước mắt rưng rưng.






Read More

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

CHUYỆN VẶT - GÓP NHẶT (P.3.)


Dành tặng những người không thích dài .
(Tập hợp những truyện ngắn 100 chữ của nhiều tác giả.)
MẸ .
Sau mấy tháng trời rong ruổi kiếm việc, cuối cùng anh cũng đã kiếm được một công việc ưng ý. Ngày hôm ấy anh cùng bạn bè ăn mừng, về đến phòng trọ trời cũng đã vào khuya.
Phát hiện đồng hồ báo thức đã hết pin, trời lại lạnh, anh bèn gọi điện về cho mẹ :
“Mẹ ơi, ngày mai là ngày đầu tiên con đi làm, trước 6 giờ mẹ gọi điện kêu con dậy nhé !”
“Được …” Đầu dây bên kia giọng nói khàn khàn.
Ngày thứ hai, 5 giờ 45 phút mẹ gọi điện đến :
“Con à, dậy đi làm…”
Anh có chút bực khi nhìn thời gian vẫn còn sớm chán, nhưng anh nghe tiếng của cha như đang đứng kế bên nói :
“Bà cũng nên ngủ đi !”
HỘP SỮA TƯƠI.
Đều đã sáu, bảy mươi tuổi, giờ 5 anh em ruột của mẹ tôi mới có điều kiện đi du lịch cùng nhau một chuyến. Ngồi trên xe khách đường dài cùng cả doàn du lịch, mẹ tôi phát cho mỗi người một hộp sữa tươi. Một lát sau, mẹ thấy bác cả từ hàng ghế trên chuyển hộp sữa xuống phía dưới trả lại mẹ. Mẹ tôi không tiện hỏi lí do, chỉ thầm lo bác đi đường bị đói.
Mãi về sau, mẹ tôi mới biết bác trả lại hộp sữa vì bác không biết phải uống hộp sữa đó băng cách nào. Cả đời làm lụng vất vả, nhường nhịn tất thảy cho các em ,con cháu, bác chưa từng được uống sữa trong hộp.
NHÀ GIÀU.
Nhà bác Hai giàu, nhưng chưa cho ai thứ gì bao giờ. Ba má nó mượn bác một triệu lâu rồi đến giờ vẫn chưa trả được.
Dành dụm mãi cũng đủ, má sai nó mang tiền trả bác, nhận tiện biếu bác trái đu đủ vườn mới hái. Bác Hai gái đếm đi đếm lại mấy tờ giấy bạc:
- Tụi bây ăn học , Ba má mày làm gì có tiền mà trả tao?
- Dạ, ba má con dành dụm, chị Hai và con cũng đi làm thêm phụ vào.
- Vất vả không con?
Nó gãi đầu:
- Dạ, sơ sơ.
Bác Hai đặt trái đu đủ lên bàn thờ, bác mở tủ lạnh lấy mấy trái xoài bỏ vào bịch, đưa cho nó cùng xấp tiền:
- Mang về nói má mày lo cho chị em bây!
- Tiền má con mượn bác Hai mà?
- Tiền má bây mượn thì tao đòi. Còn tiền này tao cho, đâu giống nhau.
Nó gãi đầu, cũng mấy tờ tiền đó, mà không giống nhau. Nó chợt hiểu - vì sao bác Hai giàu.
PHÉP MÀU.
Cô tôi muộn chồng vì quá dữ tánh, ruột thịt cũng chẳng ai muốn gần, đành lấy người đàn ông góa vợ. Cô tôi coi Lộc, con riêng của chồng như cái gai trong mắt.
Tám tuổi, Lộc làm đủ việc mà lằn roi mới vẫn chồng lên dấu đòn cũ.
Lộc mười lăm tuổi, bố chết. Đinh ninh Lộc bỏ đi nên ngày thất tuần, cô tôi đuổi khéo:
- Có muốn về với bà ngoại mày không?
Lộc cúi đầu, nói trong nước mắt:
- Con đi rồi, mẹ ở với ai?
Cô tôi ngồi thừ ra . Rồi cô tôi đi chùa, ăn chay. Lộc trở thành cậu ấm, rồi trở thành thạc sĩ, mẹ con yêu thương như một phép màu.
LÒNG MẸ
Bố mất sớm,Mẹ tảo tần nuôi con.Nhà có ba chị em nhưng anh ba ngay từ lúc mới sinh đã bị bại não.Thắm thoát chị Hai và thằng Út cũng đã lập gia đình còn anh Ba thì vẫn cư xữ như một đứa trẻ lên ba.
Mẹ vẫn ở vậy lo lắng cho anh Ba từng cái ăn,giấc ngủ.Ngày cuối cùng nằm trên giường bệnh,Mẹ vẫn muốn hai chị em hứa rằng sẽ tiếp tục chăm sóc cho anh...
Không lâu sau anh Ba cũng ra đi. Ngày tang anh, chị Hai tìm thấy trong tủ quần áo của anh một bộ quần áo tươm tất được gói gém bằng giấy báo ,bên trên có dòng chữ nắn nót , thiếu nét:
" đồ mặc cho thằng Ba khi về với Mẹ"
TÓC MÁ.
Ngày ấy kinh tế khó khăn, mà một mình nuôi hai con nhỏ. Chưa bao giờ tôi thấy má gội đầu bằng loại dầu gội má vẫn mua cho chị em tôi mà thường dùng xà bông tắm, có khi là bột giặt để gội đầu.
Khi chúng tôi lớn lên, hiểu được má nhịn ăn nhịn xài lo cho chị em tôi, khi chúng tôi đã có nhiều tiền để có thể mua cho má những loại dầu gội tốt, đắt tiền thì tóc má cứng còng và bạc trắng.

ANH HAI.

 Ăn thêm cái nữa đi con!
- Người đàn bà giàu sang bảo con. 
- Ngán quá, con không ăn đâu! - Ðứa con cằn nhằn, từ chối. 
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!
- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe hơi rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đị.
Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh kem nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, con bé gái nuốt nước miếng bảo thằng bé trai:
- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn. 
Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Ðứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó thổi làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít. 
- Ừa. tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi...

NGOÀI GIỜ.

Chị bước vào quán, kín đáo nhìn quanh như tìm người quen... Rồi chị lấy xấp vé số giấu trong giỏ ra, nhẫn nại rao khắp các bàn... Chị nhỏ nhẹ mời, lặng lẽ rút khi khách lảng đi. 
Tôi gục mặt trên bàn bia... muốn mua nhiều vé số mà không ngẩng lên được…! Chị là bạn vợ tôi, trước dạy cùng trường... 


THẦY TRÒ
Về hưu, tôi mở lớp dạy kèm tại nhà. Cô bé học lớp 9, chăm ngoan nhưng hơi chậm hiểu. Thôi thì lấy cần cù bù thông minh. Tôi kiên trì giảng đi giảng lại. Mỗi khi gương mặt cô bé bừng sáng vì đã hiểu, tôi thấy mọi mệt nhọc tan biến. Mấy hôm nay, cô bé có vẻ lo lo, không tập trung. Nhìn lên tờ lịch, tôi lờ mờ đọc được lý do. Cuối giờ, tôi chủ động bảo: - Con đừng nhắc mẹ tiền học, khi nào đóng cũng được. Có điều con đừng vì chưa đóng tiền mà nghỉ học ". Cô bé thở ra như trút được gánh nặng. Đôi môi như có nụ cười. Ôi! Học trò.


Một nhà văn lớn đã từng nói: "Tôi viết dài vì không có thời giờ viết ngắn"

Nghe có vẻ nghịch lý nhưng thật sự là vậy. Bởi muốn viết ngắn mà đủ ý thì người viết phải mất nhiều thời gian để cân nhắc lựa chọn từng câu chữ.

Read More

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

CHUYỆN VẶT - GÓP NHẶT ( P.2)

 PHẤN SON 

Tốt nghiệp đại học,  nó ở lại thành phố đi làm. 
Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”. 
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…” 
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.


MỘT MÌNH

Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ dắt con đi sơ tán khắp nơi. 

Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm. Năm năm sau mẹ quyết định lập bàn thờ với bức di ảnh của bố. Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ. 

Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về! Tất cả chợt vỡ òa... 

Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ... mẹ lại một mình.


GIỖ ÔNG

Sớm mồ côi. Từ nhỏ anh em nó sống cùng một rảo đất còm của người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó quy tiên. Chú nó lấy lại căn chòi, khuyên : 14, lớn rồi - nên tự lập. Anh em nó dắt díu nhau tha hương. 

Trưa. Phụ hồ về "nhà" - (ở dưới gầm cầu). Mệt. Đói. Giở nồi cơm: nhão như cháo. Thằng anh mắng: đồ điên. Con em mếu máo: em nấu để... giỗ ông. 

Ngẩn người. Chợt nhớ: hôm nay tròn năm, ngày ông mất. Hồi ở quê, thường ngày ông thích cơm nhão. Thế mà... ! 

Ôm em vào lòng nó buột miệng gọi : Ông ơi .


NỒI CƠM TRÁNG

Xưa, nhà nghèo, đông con, cơm còn bữa rau bữa cháo, nói gì đến thức ăn. Lâu mới có món cá con kho mặn. Soong cá ăn xong, đổ cơm vào tráng ăn rất ngon. Ba luôn nhường cho con cơm tráng lần đầu và tráng lại lần hai cho mình. Ba lao động cực nhọc, không một lời than, cố nuôi con ăn học nên người. 

Nay trưởng thành, xa nhà, các món Tây Tàu con đã từng nếm nhưng không thể nào bằng món cơm tráng ngày xưa. Chiều mưa làm con nhớ nhà, nhớ Ba và thèm chén cơm tráng, Ba ơi! 


THẤT HỨA.


Dường như lúc nào tôi cũng bảo học trò của mình: “Các em không được nói dối. Lúc nào cũng phải trung thực. Cô không thích ai thất hứa . . .”.
Một hôm cậu học trò nhỏ nhất đứng dậy hỏi:
-Thưa cô . Cô đã bao giờ thất hứa chưa ạ?
Tự nhiên nước mắt tôi chảy đầy hai má. Ngày xưa tôi từng hứa với mẹ “Học xong con sẽ về quê . . .”. Vậy mà cuộc sống phố thị đã cuốn hút tôi ở lại. Lời hứa năm xưa tôi đã quên mất. Quê nhà mẹ vẫn mỏi mắt ngóng trông hết năm này qua năm khác.

THÁNG LƯƠNG ĐẦU TIÊN
Nó hí hưởng rủ nhỏ Trâm đi chợ. Loanh quanh một hồi, nó sắm đủ cả: quần áo, kẹp, nơ, . . . Trâm đắn đo mãi, chẳng chịu mua gì. Ngang hàng vải, nhỏ kéo nó vào, chọn mua một xấp vải lụa sẫm màu. Nó nhăn mặt:
Màu này già lắm !
Trâm rụt rè:
-  Tao mua cho mẹ tao đó. Lần đầu tiên làm ra tiền mới hiểu cái vất vả của mẹ bao nhiêu năm qua.
Nó giật mình, lặng thinh. Giỏ đồ đầy trên tay trĩu nặng.

CÂU HÁT CA DAO
Ba bị tai nạn mất khi mẹ vừa 40 tuổi.
Mẹ ở vậy nuôi con.
Con lêu lổng chơi bời, mẹ khóc.
Con ngoan học giỏi… Mẹ cũng khóc khi đốt nhang cho ba.
Hồi đó,con đâu hiểu sao ít thấy mẹ cười.
Lớn lên nghe câu hát: " ... Mẹ đi lấy chồng con ở với ai…" con lại khóc vì thương mẹ.

NGƯỜI DƯNG
Nhà chỉ có một mẹ một con.
Con gái lấy chồng, bà bắt rể. Khi cháu ngoại lên bốn, con gái bà lâm bạo bệnh mà chết, bà coi rể như con trai.
Nó lấy vợ mới .  Những đứa cháu lần lượt ra đời. Thêm người thêm việc, cũng một tay bà lo toan. Nó tính mướn người giúp việc,  đỡ đần cho bà.
. . . Trong giấc trưa chập chờn bên nôi cháu, bà nghe tiếng “con dâu”.- Bây giờ mướn người đâu có dễ, công xá đâu có rẻ. Bà là gì của anh mà anh xót?
Bà lắng nghe xem nó trả lời gì . . . Không! Chỉ có tiếng mưa . . .

DÌ GHẺ
Chi đi lấy chồng. Chưa kịp có con thì chồng mất  
Ba năm sau chị đi bước nữa. Người chồng mới hoá vợ,có hai con nhỏ. Yêu chồng yêu luôn cả con chồng. Chị quyết định không sinh con để lo cho gia đình. Lớn lên, người con trai có vợ. Sau tuần trăng mật anh ta về nhà. Chị vui mừng ra đón. Chưa đến phòng khách, chị nghe tiếng cô con gái:

     - Còn xấp vải hoa?
     - Cho mẹ.
     - Hoài của! Em lấy nốt, nào phải mẹ mình đâu.
  Chị càng buốt tim hơn khi người con trai im lặng.

LÒNG MẸ
Nhà nghèo. Chạy vạy mãi mới được suất đi lao động Đài Loan. Thanh coi đó như cơ hội giúp gia đình.
 Nhưng ảo mộng chóng tan. Xứ người chẳng phải là thiên đường. Thanh chỉ biết làm quần quật và dành dụm từng đồng. Để nhà  khỏi buồn,  trong thư Thanh  tô vẽ về một cuộc sống chỉ có ở trong mơ.
   Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà, Thanh lại  tiếp tục nói về cuộc sống trong mơ.
  Đêm chỉ còn mẹ. Hết nắn tay, nắn chân Thanh rồi mẹ lạy sụt sùi khóc.Thanh ngẹn ngào khi nghe mẹ nói: "Dối mẹ làm gì! Giơ xương thế này thì sao mà sung sướng được hở con!".

BÁC RUỘT
Nó ra Hà Nội trước một tháng để ôn thi Đại học.
 Nó ở nhà bác ruột. Mấy ngày đầu bình yên, mấy ngày sau bữa cơm nào bác cũng nói đến chuyện điện , nước và cáu gắt, ra chửi con , vào chửi vu vơ . Nó dè dặt mọi điều, tính thời gian bằng giây. Viết thư cho bố mẹ nó bảo: "Bác hết lòng vì con". Thi xong, nó về. Bác bảo: "Chỉ ăn không béo trắng ra đấy nhé". Về nhà nhìn thấy mẹ, nó khóc nức nở, mẹ hoảng hốt: " Ốm à sao xanh xao thế này hả con?.". Nó gật đầu.

EM TÔI
Ngày còn nhỏ, nghe người trong làng nói quạ kêu thì có một người trong làng chết.
Mỗi khi nghe tiếng kêu rùng rợn ấy, tôi ôm em tôi vào lòng rất sợ...
   Ngày tôi vào Nam chiến đấu nó đã ra mã con gái. Tôi hứa khi nào hoà bình sẽ về , lễ cưới em tổ chức thật lớn.Trở về tôi liệt nửa người. Nó chăm tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Nhiều người ngỏ lời rồi lặng đi. Nó cười nhưng làm sao dấu được nỗi buồn. Bố mẹ thì đã già.
   Mấy hôm trở trời. Tôi mê man, chỉ mong con quạ bay về  kêu cho tôi nghe, rồi gọi chim phượng hoàng bay vào nhà cho lỗng lẫy
Read More
Lên Trên! Xuống Dưới!