Chủ Nhật, ngày 14 tháng 8 năm 2016

MÃI MÃI

Trời xanh thăm thẳm , biết bao giờ  nguôi. Mãi mãi từ nay ta không còn Mẹ nữa rồi .
Read More

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 2 năm 2016

LÀM DÂU XỨ NGHỆ

 Tết này Mẹ tôi ăn tết " To nhất nước Việt nam mình" - theo như lời Bà hồ hởi qua điện thoại . Tiếng cười rộn rã lan tỏa cả niềm vui. Ấy là thằng con vừa cưới vợ hồi cuối năm , dẫn vợ về xứ Nghệ ăn tết với bà nội. Ngay sáng mùng 2 tết , chúng đã có mặt ở nhà. Không có niềm vui nào, quà cáp nào to hơn thế dành cho người già . Mẹ tôi sống một mình, thèm tiếng người hơn cả châu báu . Những ngày tết càng  thèm tiếng con cháu hơn bất cứ thứ gì. Thằng con hỏi qua điện thoại :" Này Ba , bà bảo bà năm nay 98 , sao ba bảo bà 95 ?"  - Hừ,  con số đó bà xướng lên là chưa trả giá  , dân quê ưa nói thách đấy con. Bà mình cũng vậy thôi.
 Nó sinh ra ở miền Nam , vợ nó sinh ra và lớn lên ở đất Bắc  lại về quê xứ Nghệ mà chẳng có chút Nghệ ngữ nào lận lưng thì ắt hẳn là vui như tết rồi.Thằng con trai thì còn bập bõm , đứa con dâu thì mù tịt hoàn toàn. Ngay cái gặp đầu tiên cả hai đều nhìn nhau lắc đầu cười , ra dấu không hiểu,  khi bà bảo:
 - Rét con hầy. Bựt lả lên nhen mau cho gấy mi hắn sưởi con.
 Thực ra tiếng Nghệ na ná tiếng phổ thông không mấy khó. Nhưng cách phát âm của người già đậm chất Nghệ thì quả là thử thách lớn cho người vùng khác. Hầu hết các từ phát âm đều chung dấu nặng.
 Chỉ chốc lát sau thì mấy O , mấy cháu ùa đến chật nhà. Nói chuyện vừa bằng miệng vừa bằng tay vui đáo để. Niềm vui ấy lâu lâu mấy đứa em lại chia sẻ qua điện thoại bảo bà hôm nay cười như địa chủ được mùa , da hồng hào hẳn lên. Mười giờ đêm thằng con điện thoại vào hỏi.
 - Bánh Lưa là bánh gì Ba?
Phải định hình một chút rồi hỏi lại nó.
 - Làm gì có bánh nào là bánh Lưa.
 - Bà bảo lấy bánh Lưa ra ăn kẻo ngủ đói.
 - Bà bảo à.
Đứa con dâu giành điện thoại:
- Ba ơi ,  Bà bảo chúng con xem bánh Lưa lấy ra ăn. Thấy bánh lạ muốn xem ngon không ạ .
Đến đây thì đã ra ngọn ngành.
 - Bà bảo coi bánh lưa hông lấy ra mà ăn rồi đi ngủ. Tiếng Nghệ lưa có nghĩa là còn. Xem bánh gì đó còn không lấy ra mà ăn.
 Hai đứa đấm nhau qua điện thoại thùm thụp. Tôi hỏi :
- Bà đâu?
- Bà bảo cả ngày ồn ào tiếng người giờ đau trốc nên nằm sớm. Vẫn tiếng cười 2 đứa không dứt. Thời giờ có điện thoại cầu cứu, ngày xưa coi như chịu chết.
 Sáng ra điện thoại lại đổ chuông. 
 Mẹ bảo:
 - Nói chi hấn cũng cười trừ, lắc trốc nỏ biết chi . Còn tệ hơn như con tê ngày xưa nữa.
 " Con tê" tiếng Nghệ nghĩa là con kia. Con kia là  bà muốn nhắc đến vợ tôi ngày xưa . Ngày xưa tôi cũng rước nàng ngoài Bắc về làm dâu xứ Nghệ. Cha con tôi bén duyên được người Bắc ưu tiên dụ dỗ.
                        Lớp cha trước lớp con sau
                 Đồng hành chung bước rước dâu lên ngàn ! 

                                       ************
  Ba mươi năm trước tôi cũng từng rước nàng lên ngàn . Ngày ấy đi lại khó khăn . Từ miền Tây Nam bộ , sau 5 ngày lọc cọc tàu xe mới về đến nhà. Đường ngày xưa xấu , chuyến xe từ Vinh về nhà ậm ạch rùng mình nhảy Vaxilo suốt chặng ,  làm nàng cứ bám chặt vào thành ghế hằn lên nỗi lo . Cả nhà ra tận bến xe đón về với niềm vui khôn tả. Thấy nhiều người quan tâm quá , nàng cũng hơi hoảng và bối rối. Tôi bảo:
 - Người dân quê xứ Nghệ luôn mặn mà tình thân rất khó quên vậy đó. Không sao cả.Tà tà rồi em sẽ quen.
                  Nghe em giọng bắc êm êm
            Bà con lối xóm đến xem chật nhà.
                 - Răng không sang nhởi nhà choa
            Bà O đã nhốt con ga trong truồng....
 Tâm trạng và hoàn cảnh này đích thị là của tôi rồi. Các  O các Dì các Bà rôm rả chuyện nổ như pháo tết , cười muốn bung cả nóc nhà. Hồi ấy kinh tế khó khăn , khi về chúng tôi chỉ có cau mang ra làm quà . Làng tôi hầu hết các bà đều ăn trầu nên miếng trầu khởi đầu cho mọi chuyện vui. Bắt đầu là Dì Hoe Lan:
 - Nì mi. Mi ăn nói tiếng ta lộc ngộc rứa hấn có hiểu không ? nói  năng rứa mà mi cưa được con gấy bắc. Tài hầy.
 Thực ra khi về đến quê mình thì  tôi cũng đã cởi bỏ luôn hầu hết ngôn ngữ phổ thông giao tiếp chỉ dùng rặt tiếng Nghệ . Bao năm tôi vẫn gìn vàng giữ ngọc được cách phát âm  nên nhiều người vẫn nhầm là tôi vẫn nói tiếng Nghệ mọi lúc mọi nơi.( Tiếng Nghệ  - tán gái gọi là cưa gấy, từ này đầy hình ảnh. Cò cưa tán tỉnh chừng nào đứt ra mới thôi)
 - Tìm hiểu , cưa gấy bi giờ thường bằng ngôn ngữ tay chứ đâu cần nói chi nhiều mô các Dì.
  Nàng cũng cười hùa theo mọi người chứ chắc chi đã hiểu hết. Trước khi đưa nàng về xứ Nghệ , tôi cũng từng nói về một số từ thông dụng cho nàng biết. Mô . tê . răng . rứa, O ni du ai ...chẳng hạn .  Thậm chí yêu cầu dịch 2 câu thơ ra tiếng phổ thông.
                  Mô rú mô ri mô nỏ chộ
             Mô sông mô bể chộ mô mồ .
              ( Đâu rừng đâu núi đâu chẳng thấy
             Đâu sông đâu biển thấy đâu nào )
  Cái băn khoăn đầu tiên mà mẹ chia sẻ với tôi là - Nì con. Nhìn hấn yếu rứa rồi có ...đẻ được không hầy ? Hehe... Làm mẹ luôn lo những điều đến Thánh cũng không ngờ tới.
  Ban ngày nhà thường vắng vì mọi người đi làm. Chỉ loay hoay có 3 mẹ con với khách rảnh là các bà già đến coi du . Vì là con du đầu nên bà chiều chuộng hết mức. Dân miền núi , củi có sẵn nên bếp đỏ lửa cả ngày. Dù không phải mùa lạnh nhưng mẹ vẫn đun nước lá Quế , Hương nhu để nàng du  của cục vàng tắm. Nhà tắm che đơn sơ , chẳng có cửa nẻo gì trống hoác , nàng bắt tôi lấy áo mưa làm cửa và ngồi canh chừng mỗi lần tắm sợ gió bay.
 Nàng dâu và mẹ chồng , hai thứ ngôn ngữ nhiều khi nói với nhau mỏi cả tay , nghe phiên dịch lại thì mới ngớ người , ôm nhau cười rũ rượi. Một hôm tôi đang dạo ngoài vườn, bếp lên khói do trận mưa củi ướt. Mẹ bảo :
 - Lấy ống thoe thổi lên con.
 Nàng gương mắt ếch ngơ ngác rồi vội lấy đại cái chày giã tiêu đem đưa cho mẹ. Mẹ cười giải thích:
 - Ống thoe là cái ống thông phổng thổi lả, đây là cái chày.
 May thay có người bạn học ghé chơi mới giải nghĩa được cho hai mẹ con. Tiếng Nghệ rỗng ruột thì gọi là thông phổng , cái ống rỗng kia đích thị là ống thổi lửa . Người bạn học mang đến mấy bắp ngô trái mùa nướng mun , nói là chị ăn cho biết . Bắp ngô non để cả bao , lùi vào bếp mun chừng nào cháy sém bên ngoài thì đem ra ăn , vừa ngọt vừa thơm hơn cách nướng than thông thường. Lại có ông Dượng nghe tin có cháu dâu người Bắc về làng , đạp xe cọc cạch gần hai chục cây số mang đến một miếng thịt mang để " Dì kho với dưa" cháu ăn cho biết. Thịt mang đem kho dưa chua , khi ăn miếng dưa béo ngọt , nhức mãi chân răng , ngon hơn ăn thịt..
 Sau bữa đi chợ quê cùng mẹ về , nàng  mạnh dạn hơn khoe chợ  quê vui hơn chợ thành thị. Gặp ai cũng hoan hỉ mời đến nhà chơi , ăn cơm. Người thì nắm giá đỗ , người thì quả trứng gà cứ ép em lấy đem về ăn cho khỏe. Từ chối kiểu gì cũng dúi bằng được vào tay. Hầu như chẳng có chuyện " O ni du ai" ( Cô này dâu nhà ai ) mà hầu như ai cũng biết con du bà và hỏi : " Du hộng" ( con dâu hả). Có bà còn nói em lưng củ khoai , mắn đẻ....
 Chợ quê không có sạp , ngồi chồm hỗm những thứ tươi ngon. Nàng khen vui và rẻ. Mua bán xong còn khuyến mãi trận cười...
  Vì là công chức , chúng tôi ở quê chỉ có thời hạn. Sau 6 ngày chật đầy tiếng cười nghiêng ngả , chúng tôi phải hành quân ra Bắc ra mắt đằng ngoại. Vì điều kiện và hoàn cảnh , 4 tháng trước chúng tôi đã tổ chức lễ cưới ở cơ quan mà không có đại diện hai gia đình vào dự. Nay ra Bắc mẹ phải bán hết 2 con lợn trong chuồng để tôi lận lưng ra làm lễ . Những đồng tiền ướt mặn mồ hôi cứ bịn rịn tôi suốt dọc đường tàu. Ở quê phải cử một ông Cậu họ khéo ăn nói tháp tùng 2 vợ chồng ra bắc thưa gửi. Xong rồi ông Cậu này về lại quê thì chính thức cha tôi cùng dăm người nữa mới lên đường ra tổ chức liên hoan báo cáo hai họ . Người Nghệ sống đơn giản , chân thật và không hề đại khái luôn  tôn trọng mọi tập  tục vùng miền khác.
 Hôm ra đi , khi mọi người sắp khởi hành mẹ bảo:
 - Chờ mẹ một chút.
 Rồi bà chạy đi đâu chừng dăm bảy phút thì quay về. Tôi cứ nghĩ chắc lại quà cáp chi nữa đây. Vừa ra ngõ , gặp ngay anh Hoe nhà kế bên, nở nụ cười thật tươi trong cái nhá nhem của sương sớm. Mẹ hồ hởi:
 - Ù , bữa ni ra cồng gặp ngay đàn ông ri là may mắn lắm đó con. Anh Hoe dậy sớm hầy.
 Mấy anh em chúng tôi ôm nhau cười . Cười không phải lời phán của mẹ mà hẳn nhiên đây là sự dàn dựng của mẹ. Nó là kết quả "chờ mẹ tý " chừng 5,7 phút vừa rồi. Hai cha con anh Hoe được điều động đứng gần ngõ để ra cổng thì gặp ngay và canh chừng không cho....con gái , đàn bà lỡ đi tới khu vực này.
 - Cha tổ bây cười vừa thôi kẻo ả bây mệt. Đi đàng cho an toàn , may mắn. Gặp đàn ông cho mẹ an lòng.
 Nàng cười , mọi người cười , cuộc chia tay đầy tiếng cười khi vừa sáng sớm.
             Em cười bối rối mà thương
       Thương em một lại trăm đường thương quê.

                                  *****************

 BÀI ĐỌC THÊM.
 Mấy năm trước , một bạn vào đọc bài TIẾNG NGHỆ trong blog tôi viết từ hồi Yahoo. Sau khi đọc xong thì đã gửi qua Email bài viết sau đây để chia sẻ. Bài viết do chính người làm dâu xứ Nghệ viết. Xin trân trọng giới thiệu để các bạn đọc thêm.

              LẤY CHỒNG XỨ NGHỆ.

Dù đã được anh dặn dò chu đáo và kỹ lưỡng trước khi về thăm quê, em vẫn nhiều phen dở khóc dở cười trước những tình huống không có trong "bài giảng" của anh. 
Chuyện khó nói đầu tiên là cái toilet. Gọi là toilet cho oai chứ nó chỉ được quây bằng bốn tấm cót cao ngang ngực, gió lộng bốn bề. Ngồi trong đó mà cứ đưa nguyên bản mặt ra ngoài, mắc cỡ gần chết. Đã vậy, bà con đi qua đi lại thấy cô dâu mới còn dừng lại... chào hỏi rất chi rôm rả và nhiệt tình. 
Khó nói thứ hai là chuyện tắm. Nhà không có phòng tắm, em cứ phải đợi tối mịt mới lò dò ra giếng, mặc nguyên quần áo mà xối ào ào. Giếng nằm giữa vòm tre trúc um tùm, em vừa xối vừa run. Run vì gió lạnh đã đành. Em còn run vì... sợ ma nữa. Vợ chồng có lúc cãi nhau vì những chuyện bên nhà chồng. 
Chuẩn bị cho chuyến ra mắt lần này, em đã cố tập nghe và hiểu chất giọng trọ trẹ quê anh. Vậy mà ngay bữa tối đầu tiên ở nhà chồng, khi mẹ bảo em "lấy cho mệ cái nắp bờn", em đã ngớ người ra. Hóa ra, ngoài những thứ ngôn ngữ trong sách vở, còn có một thứ ngôn ngữ chỉ dùng riêng trong nhà do kỵ húy. Những tên gọi trùng với tên của những người lớn tuổi đã khuất phải được nói trại đi để tỏ lòng tôn kính. Và thế là em học được từ mẹ và anh những từ thật ngộ: nắp bờn là nắp bàn (nắp nồi), "con càng" chính là "con kiến", "hũ tao "đích thị là "hũ tiêu"... Dù vậy, quê chồng trong mắt đứa con gái thành phố như em là một thế giới mới, đầy những khám phá thú vị và hấp dẫn. 
Em đã vui như đứa con nít khi theo mẹ ra chợ. Chợ quê, nghèo mà đầm ấm nghĩa tình. Tôm cá nhảy lách tách trong những rổ tre lấm bùn. Rau trái tươi xanh, mỡ màng. Những người bán hàng thuần hậu, chất phác. Em chọn mua một miếng mít tươm mật và bật cười khi thấy người bán ra giá tám trăm đồng. Nhận hai trăm đồng thối lại được gói kỹ trong mấy lần áo sờn bạc của o bán hàng, em nghe cay nơi khóe mắt. Về thành phố, em biết làm gì với hai trăm đồng? Mẹ còn dẫn em đi thăm ruộng và dạy em cả cách làm phép đuổi chuột trên đồng. Cầm cây roi tre vung vẩy đi quanh thửa ruộng, em vừa đi vừa lẩm bẩm câu thần chú dọa nạt: "Chuột nhỏ chuột to, có mang con so, thèm ăn thịt chuột" (mẹ bảo làm vậy ông Tý sẽ sợ mà không cắn lúa). Bàn chân trắng mịn của đứa con gái thành phố e dè bấm xuống mặt bùn mịn mượt, nghe lòng dậy lên một thứ tình cảm gắn bó ruột rà.
Còn nhiều thứ lắm mà "giáo trình" của anh quên không nói tới. Em đã kinh ngạc biết mấy khi thấy người nông dân đang tất tả với gánh lúa oằn vai vẫn cố dừng lại giữa đường, chỉ để nhặt một bông lúa rụng. Em đã nao lòng khi thấy Ba anh loay hoay ngồi tháo cuốn lịch bốn tờ để phát cho hàng xóm mỗi người một tờ "dán cho đẹp nhà”, trong khi những cuốn lịch biếu ở cơ quan em nằm lăn lóc cả năm chẳng ai thèm rờ tới. Em sẽ nhớ mãi khuôn mặt ngời sáng và nụ cười hàm ơn của bác hàng xóm khi nhận từ em tờ lịch có in hình nhành mai rực rỡ, dù đó chỉ là tờ lịch lẻ bầy. Có vẻ như em đang bắt đầu học những bài học vỡ lòng từ cuộc sống - những bài học giản dị, chân tình mà sâu sắc, khó quên. 

Kỳ nghỉ qua thật nhanh. Ngày về lại thành phố, em đã có cả một kho chuyện để kể cho bạn bè. Trong ví em vẫn còn ép phẳng phiu hai trăm đồng - tờ giấy bạc thấm mồ hôi của một vùng quê nghèo khó. Và trong máy ảnh của em có nguyên một file ảnh rất ngộ nghĩnh, được chộp bằng con mắt háo hức của đứa con gái thành phố lần đầu về quê: những nụ cười nông dân hồn hậu; bàn tay chai sần nâng niu bông lúa nhặt được giữa đường; cái góc bếp ám khói và cọng khói chiều lơ lửng, thanh bình...

                                                                                                     2009.


     

           


   
 
Read More

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 1 năm 2016

RẰM VÀ TIẾNG CỒNG.

  Năm nào cũng vậy , chiều ngày 14 để ngày mai bước sang rằm  ,  những người xa quê chúng tôi thường bày mâm thắp hương cúng vọng. Dù là đất phương Nam , phong tục chỉ cúng trái cây hoặc chè và phổ biến là ăn chay , đi chùa , nhưng dân xứ Nghệ cứ theo phong tục quê mình cúng đồ mặn , cúng xôi gà. Tụ họp với nhau nhớ về cội nguồn.
 Xứ Nghệ một năm có hai rằm đều làm cỗ cúng tổ tiên là rằm tháng Giêng và rằm tháng Bảy to lắm.
 Rằm tháng Giêng tập trung ở nhà thờ họ đại tôn - tức là nhà thờ chính mà các chi , các nhánh mọi nơi đều về đấy .Nhà thờ này thường ở miền xuôi . Ngày xưa người dân miền xuôi lên khai hoang sinh sống ở miền núi , dù lâu đời vẫn nhớ tổ tiên của mình nên rằm tháng Giêng là ngày con cháu kiểm diện, dâng hương báo cáo trước tổ tiên . Sáng rằm , dòng người từ miền ngược đổ về xuôi  như đường một chiều , và buổi chiều thì dòng người ngược lại. Từ ngày còn rất bé , chỉ 3 , 4 tuổi tôi đã được cha cõng về rằm. Ngày ấy còn đi bộ , hai cha con phải dậy từ lúc trời còn tối . Cha vừa cõng tôi vừa xách cái bị cói nhốt con gà, lô nếp trong đó để về làm rằm. Hôm nay trước hương khói và tấm hình Người , thấy thương cha vô hạn. Quãng đường 26 km ấy ngày xưa còn rất ít xe cộ , cuốc bộ lên dốc , xuống đèo. Thường thì quãng tầm gần trưa thì đến nơi. Cúng bái , ăn rằm xong , cha  lại cõng tôi một vòng đến thăm những người trong họ.Tầm xế chiều , hai cha con ra về , phải 8 , 9 giờ đêm mới về đến nhà .  Bây giờ phóng xe máy trên quảng đường quanh co này , nhiều lúc nghĩ đến những bước chân ngày xưa của Người, nước mắt  tôi nhòe cả mặt đường . Không có sự hiện hiện của đức tin , của lòng thành với tổ tiên thì khó mà vượt qua quãng đường hơn 50km ấy đi về trong ngày, lại còn tay xách nách mang ông trai trưởng  trên lưng. Rằm tháng Giêng với người Nghệ thiêng liêng thế đấy .
  Rằm tháng Bảy không về xuôi mà tổ chức tại nhà thờ họ được lập ra trong làng , gọi là nhà thờ chi .Bài viết này ghi lại ký ức thời thơ bé vì lớn lên chúng tôi học xong thì tha phương , ít khi được về dự rằm tháng Bảy.
  Rằm tháng Bảy ngày xưa vui như hội làng . Làng tôi nằm tiếp giáp với trung tâm huyện chỉ có hai họ là họ Nguyễn và họ Lê với khoảng gần 50 nóc nhà quây quần nhau. Một  bên là sông - Dòng sông Con nhập về sông Lam và một bên là rừng bạt ngàn chập chùng như vô tận .. Nghe các cụ kể lại , ban đầu chỉ có mấy nóc nhà từ miền xuôi lên lập nghiệp nên ở chụm lại để chống chọi với thú rừng. Qua bao thế hệ lâu đời nên hai họ này dâu rể đan xen nhau quây quần  xem như anh em một nhà .Ngày ấy dân cư thưa thớt , rừng hoang sơ nguyên sinh , cuộc sống đầm ấm vì tài nguyên của rừng mang lại và các bãi bồi ven sông nhiều phù sa tốt tươi cho các loại ,  ngô , mía ,  lạc . Ruộng nước rất ít mà chủ yếu trao đổi gạo và đồ hải sản từ miền xuôi lên .
 Chuẩn bị cho rằm tháng Bảy nhớ nhất là chuyện đi mái - tức là đi săn . ( Rằm tháng Giêng thường dính vào thời tiết mưa rét nên không đi được) Những ngày thường thì ai tham gia đi mái cũng được , nhưng ngày rằm thì đi mái theo họ, họ nào theo họ đó (Họ Lê theo Lê ,họ Nguyễn theo Nguyễn) . Trước rằm dăm hôm  đã có sự chuẩn bị , cho người tăm tia theo dấu thú rừng. Người đi tăm tia nhiều kinh nghiệm, cứ theo các khe hoặc thung lũng để tìm dấu vết. Vì thú rừng thường  xuống khe uống nước.Từ đó có sự phán đoán để bủa lái (  Dăng Lưới ). Đi săn cũng là một cách tỏ rõ sự đoàn kết trong họ và trên hết là vấn đề tâm linh. Cúng rằm  có thêm những món thịt rừng ngoài mâm cỗ thường niên thì tăng thêm sự kính trọng .
  Từ ngày12 tháng bảy, chừng đầu giờ chiều thì tiếng cồng vang lên báo hiệu lên đường cho một cuộc đi mái. Cồng làm bằng đồng , ở giữa có núm , khi đánh thì vang ngân lên giọng trầm. ( Người Nghệ phát âm là Kồông) Quan trọng ở cái dùi đánh. Dùi này làm bằng thứ cây chắc thịt , phía đầu dùi bọc bằng da thú. Thường các cụ lấy dái của con nai hoặc con gấu khi săn được đem bọc thành dùi cồng . Nhờ  có lớp da bọc này mà tiếng cồng vang lên trầm, ngân xa và vang vọng. Nếu chỉ dùng cái dùi bằng cây để đánh , tiếng cồng không trầm mà toe ra , không chụm.
  Dân miền núi rất chú trọng nuôi chó săn. Nó được chọn lựa qua kinh nghiệm là chủ yếu. Đánh giá và chọn lựa chó săn thường nhìn vào mõm , tai và đuôi . Qúa trình nuôi được huấn luyện từ đơn giản đến phức tạp. Những chú chó này vừa tinh khôn vừa rất mến chủ. Không có chủ, chó săn không bao giờ theo ai khác.
 Quê tôi thời ấy chủ yếu nhiều nai, nhím và mang. Mang tức là con hoẵng , miền Nam gọi là mễn. Mấy loại thú này sống ở rừng thấp , trảng cỏ hoặc ven nương ,  ít khi sống rừng già nên dễ săn bắt. Mang nhỏ hơn nai nhưng chiếm đa số . Con nào lớn nhất cũng chỉ tầm 40 ký trở lại. Chúng ăn lá non , trái cây vào ban đêm , ban ngày thì chui vào chỗ vắng ,  rậm rạp để nằm.
  Lưới bắt thú có sợi  bằng dây gai to cỡ ngón tay. Hình thù như một cái vợt cá , có rốn vợt. Một lần bủa lái thường khoảng trên chục" cheo" theo sườn đồi. Dựa vào lối mòn và hướng di chuyển của thú để  bủa . Bủa lái cũng phải khéo , ngụy trang cây cỏ thật tự nhiên vì loài thú rất tinh khôn. Sau khi bủa lái xong , tiếng cồng vang lên báo hiệu cho mọi người bắt đầu.
  Bấy giờ lũ chó săn được hai, ba người dẫn thẳng vào vùng rậm lùng sục.Ngọn đồi nghi có thú được bao vây hết 3 phía , trừ một phía giăng lưới . Lũ trẻ trâu chúng tôi mỗi đứa chặt một khúc cây , cùng mọi người vây quanh . Khi chó phát hiện hơi của thú rừng thì bắt đầu rộ lên tiếng sủa . Cũng là lúc đồng thời cả 3 phía mọi người hò reo , la càng to càng tốt , dùng cây đập xuống đất tạo một thứ âm thanh ầm ầm. Người đứng mé đồi bên này cách mé đồi bên kia có khi cả nửa cây số hoặc hơn . Lũ nai hay mang nghe âm thanh rền vang tứ phía thì hoảng loạn và nhằm phía không có tiếng người phi xuống. Phía ấy , lái bủa sẵn đang chờ chúng.Nai hay mang đều bụng thon giống nhau , chân cao, sải nhanh. Lũ chó săn cũng chẳng vừa , vừa đuổi theo vừa sủa .
  Tại phía bủa lái , có hai người túc trực cầm mác chờ đón chúng. Người ta gọi là hai ông đứng lái. Mác của người miền núi thon nhỏ , sắc bén ,  cán dài giống hệt giáo của Triệu Tử Long trong Tam Quốc Chí.
 Lái bủa như đã nói , phải khéo. Bốn góc lái chỉ mắc hờ lên bốn góc cây , không được buộc chặt .Dùng các cành cây ngụy trang để không lộ ra các mắt lái. Khi các chú nai hay mang chúi đầu chạy với tốc độ đang bị chó rượt đuổi thì chui vô lái và ngã lăn ra vật vã trong mớ lùng nhùng ấy. Nếu buộc chặt , thú dội ngược lại kiếm đường chạy mất gọi là sổ lái ( Tiếng Nghệ - Sổ tức là trượt) Vậy là nghe tiếng đụng lái, người đứng lái xông đến kết liễu nó. Thực ra từ xa xa nghe tiếng chó sủa đuổi theo , người đứng lái đầy kinh nghiệm đã có thể phán đoán hướng chính là con nai hay mang  này chui vào cheo lái nào rồi. Vì thế , thú vừa chui vào lái lăn ra là cũng ngay lập tức nó bị đâm vào cổ họng.
  Người đứng lái bấy giờ lấy cái cồng máng trên cây xuống , những tiếng cồng dìu dặt vang lên báo tin thắng trận .Tiếng cồng như có niềm vui trong âm thanh , lan ra cả núi rừng . Có hôm được nai thì niềm vui càng lớn , tiếng cồng như  ngân dài ra , to lên vượt cả về làng.  Nhưng có hôm  " Mang sổ trủ" ( Mang chạy trượt lối) thì tiếng cồng nặng nề buồn , bụp bùng âm thanh như nhòe nước . Người miền núi độ chừng trọng lượng bằng "đòn " khi mái được nai. Vì nai  to cho nên cứ hai người gánh một đòn , 4 người gánh 2 đòn  thì gọi là nai hai đòn hay 6 người gánh thì gọi nai ba đòn . Một sự ước lệ về đơn vị đo lường trong săn bắt thú.
 Nói đến người đứng lái thì lại nhớ ông Thòa. Ông Thòa là người chuyên cầm mác đứng lái trong những cuộc đi mái. Một lần đi mái ở động  khe Quýt, một con nai hai đòn rúc lái. Ông Thòa và một người nữa khá vất vả mới kết liễu được nó. Qúa mừng vui ông lấy cồng ra đánh liên hồi  chạy tới chạy lui trên đường mà không nhớ mình... cổi lổ ( Tiếng Nghệ tức là  ở truồng) . Số là khi lao đến  đâm nai , quần ông móc vào nhành cây nên  tuột ra nằm lại đây. Ngày xưa các ông ở quê thường mặc quần ta ( Khác với quần tây ) . Quần chưa có dây thun mà thường bằng chạc gút . Nhưng ở quê các ông không cần xâu dây vào cạp quần mà buộc hẳn cái dây gút này cố định vào bụng. Mặc quần vào , luồn lưng quần vào trong dây và lận ngược ra  xem như rất cơ động. Vì thế  nhành cây chơi ác ông , người thì cho qua  vì đang thực thi nhiệm vụ ,còn quần vui lòng ở lại. Tụi trẻ trâu chúng tôi được một bữa cười no .
 Dọc đường về , niềm vui ánh lên nét mặt từng người. Tiếng cồng cứ ngân lên vang vọng  mãi niềm vui , lan tỏa đến mọi nhà . Người  ở nhà nghe tiếng cồng có thể  đoán biết được là  nai hay mang . Tài thế.
 Dù nai hay mang , mọi người đều phấn khích vì cho đó là điều may mắn. Lễ cúng rằm có thêm món dâng lên tổ tiên. Sau này Mỹ thực hiện cuộc chiến tranh phá hoại ném bom miền Bắc thì chuyện đi săn thế này thưa dần vì một số cơ quan của tỉnh , dân ở thành phố , vùng trọng điểm đông dân cư cần sơ tán ,  trong đó có nhà máy in Nghệ An , gần cả  huyện Vĩnh Linh giáp với vĩ tuyến 17 , trường trung học sư phạm miền núi và cả một sư đoàn 316 quân đội sơ tán vào quê tôi. Quê tôi trở thành cái nôi của dân sơ tán , rừng bị phá dần .
 Hai năm trước tôi sắp xếp về rằm tháng Bảy sau mấy chục năm không về đúng rằm. .Thịt thú rừng và niềm  hoan hỉ đi mái đã lùi vào dĩ vãng. Những rừng thấp , rừng già con người ở kín hết .Những phong tục làm lễ cúng rằm vẫn như xưa ,vẫn tiếng trống dập dồn niềm vui  và gương mặt mọi người vẫn đầy niềm tin trong khói hương nghi ngút. Nhưng chuyện đi mái và tiếng cồng thì đã tuyệt chủng . Mấy cái cồng bây giờ chẳng biết có còn không. . Tôi  hỏi thằng em con Cậu - Cái cồng của ông còn không? ( Ông Ngoại tôi tức là ông Nội nó ) Nó bảo : Cái cồng mất lâu rồi , còn bộ lái 11 cheo vẫn treo sau hồi nhà.
                       Bao năm biền biệt xa quê
                   Hôm nay trở về làm khách quê hương !
 Bây giờ về quê , dân gốc chỉ chiếm chừng 2/10 trong dân số hỗn hợp. Những nét xưa như tiếng cồng ngân lên trong những cuộc đi mái bằng bủa lái, mãi mãi xa vào dĩ vãng. Vẫn còn những người mê săn bắn , nhưng phải đi xa 5 , 7 chục cây số . Nhưng là săn bắn bằng súng , đội đèn lên đầu lùng sục vào ban đêm...

 **Bài viết này có chút riêng tư mà khi viết xong lão cho ẩn vào trang cá nhân từ năm ngoái. Mấy ngày nay Blog bác Hiệp nói đến chủ đề cồng chiêng thì lão  xin đem ra để mọi người tham khảo thêm về cồng.  . Xin lưu ý là Cồng này có lẽ khác với cồng dùng trong âm nhạc của cồng Tây nguyên. 


 



 
Read More

Thứ Hai, ngày 11 tháng 1 năm 2016

THƯ GIÃN

 ( Sau những căng thẳng , mượn bài cũ thư giãn cùng các bạn blog - những mẩu góp nhặt hy vọng mang đền nụ cười cho mọi người )

 
1- Cảnh buổi sớm
Cô giáo ra một đầu đầu bài tập làm văn miệng tại lớp: "Hãy tả cảnh buổi sáng sớm"
Cả lớp yên lặng suy nghĩ làm  bài. Sau 30 phút, Tí đã nhanh nhẩu xung phong đứng lên:
- Thưa cô! Em xin phát biểu.
- Nào! Mời em!
- Thưa cô! Buổi sáng sớm mai, bố bắt em ra ngoài sân tập thể dục. Em nhìn thấy ông mặt trời hiện ra. Em thấy một con gà trống đuổi theo một con gà mái.
- Thế rồi thì sao? - cô giáo hỏi
-Thế rồi thì con gà trống bắt con gà mái cõng nó đi chơi!
- Thôi ngay!
- Em cũng bảo thôi nhưng nó vẫn không thôi.
- Im ngay!


2- Newton là ai?
Thầy giáo bước vào lớp, nói dõng dạc:
- Kỳ thi sắp tới rồi, chúng ta phải tập trung tranh thủ thời gian ôn tập. Từ bây giờ, mong đừng ai hỏi tôi những câu ngớ ngẩn kiểu như: “Định luật Newton là gì?”...
Từ cuối lớp vọng lên một tiếng thì thầm ái ngại:
- Newton là ai ạ?

3-Tiếng ruồi bay
Thầy giáo gõ thước kẻ lên bàn, nói:
- “Im lặng! Cả lớp ngồi yên tới mức có thể nghe nổi cả tiếng ruồi bay!”
Cả lớp theo lệnh thầy, không ai dám nhúc nhích. Một lát sau, cậu học trò ở cuối lớp hình như không chịu nổi nữa, bèn réo to lên:
“Thưa thầy, thầy còn chờ gì nữa mà không thả ruồi ra đi ạ!” 

4- Thua vì già
Thầy giáo đang giải thích cho học sinh hiểu thời gian đã làm thay đổi các quan niệm của xã hội về cái đẹp và các chuẩn mực của nó như thế nào:
- Chúng ta hãy thử nhớ lại Hoa hậu Mỹ năm 1931, cô ta cao 1,55 m cân nặng 49 kg, các số đo: 76-64-81. Theo các em, liệu cô ta có cơ may không nếu dự cuộc thi sắc đẹp vào năm 2008 này?
- Thưa thầy, cô ta sẽ không có một cơ may nào hết ạ!
- Tại sao?
- Thưa thầy, vì cô ta đã quá già rồi ạ!

5- Tả một trận đấu bóng
 - Đề bài : " Em hãy tả một trận đấu bóng mà em thích nhật " Bài làm của một hoc sinh nam : " Hôm qua trời mưa , trận đấu bóng hoãn"


6- Dấu ngắt câu
Trong giờ kiểm tra môn Tiếng Việt, đề bài ra có một câu như sau: “Phụ nữ không có đàn ông không là gì cả” và yêu cầu các sinh viên phải đặt dấu câu cho đúng.
Khi chấm bài giảng viên phát hiện ra tất cả các nam sinh viên đều viết: “Phụ nữ không có đàn ông, không là gì cả.”. Trong khi đó các nữ sinh viên thì lại viết: “Phụ nữ không có! Đàn ông không là gì cả.”

7- Không nói về loài khỉ
Cô giáo đang giảng cho các em học sinh tiểu học về tổ tiên loài người là Ađam và Êva. Thế nhưng John bỗng đứng dậy phát biểu:
- Thưa cô, cô sai rồi, không phải như thế đâu ạ. Bố em bảo tổ tiên chúng ta là loài khỉ cơ.
Cô giáo trả lời:
- Được rồi John, em hãy ngồi xuống. Cũng có thể bố em đúng, nhưng mà lúc này chúng ta không nói gì về gia đình của em. 

8- Ai là người viết Tuyên ngôn độc lập
Cô giáo kêu John lên hỏi bài:
- Em hãy nói cô nghe xem ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập của Hoa kỳ?
- Dạ, thưa cô … em không biết ạ.
- Thật là quá tệ. Em hãy về mời phụ huynh đến trường gặp tôi!
Ngày hôm sau, cha của John đến gặp cô giáo. Để cho ông bố thấy sự kém cỏi của John, cô giáo hỏi lại:
- John, cô hỏi em một lần nữa: Ai là người viết bản tuyên ngôn độc lập?
- Thưa cô em không biết ạ!
Ông bố chồm tới biểu John:
- Này John, nếu con có lỡ viết cái  bài chết tiệt đó thì sợ cái quái gì mà không dám nhận chứ hả?
- ...
9- Nhân vật gây ấn tượng
Thầy giáo hỏi:
- Trong năm học vừa qua, nhân vật nào gây ấn tuợng mạnh nhất đối với các em?
Một học trò trả lời: - Thưa thầy là Napoleon ạ!
Trò khác: - Thưa thầy là Lincohn ạ!
Một trò nữa ấp úng:
- Thưa thầy là bố của em ạ! Khi bố em xem điểm tổng kết cuối năm của em….

11- Lỗi trèo tường
Bác bảo vệ trường bắt quả tang Tèo đang trèo tường liền bảo:
- Bác hi vọng đây là lần cuối cùng bác nhìn thấy cháu trèo tường!
Tèo(ngạc nhiên):
- Ơ! Thế là bác đã xin nghỉ không làm bảo vệ nữa ạ?

12- Đoạn nào GS không hiểu?
Giáo sư phê bình gay gắt cậu sinh viên năm thứ nhất:
- Bài thi vừa rồi của anh thật khó chấm. Anh phải viết làm sao để những người ngu dốt nhất cũng có thể hiểu được.
Cậu sinh viên rụt rè hỏi lại:
- Thưa giáo sư, thế đoạn nào giáo sư không hiểu ạ?

13- Em hãy phân tích tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện 'Vợ nhặt' của nhà văn Kim Lân!
Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng bò, lòng gà, lòng vịt chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng.... mẹ”

14- Phân tích bài Viếng lăng bác.
Một học sinh viết:
"Con ở miền Nam lăn ra thăm Bác
Tác giả là người có thân phận thắp hèn (con ở) nhưng cũng tích góp được tiền của để một lần được đi thăm bác. Trên đường đi, tác giả đã gặp bao nhiêu nguy hiểm, phải đi qua giữa hai làn đạn đang giao chiến nên tác giả đã phải lăn qua..."

15- “Em hãy tả hình dáng và tính tình một cụ già mà em rất kính yêu” - là đề tập làm văn trong kỳ thi tốt nghiệp tiểu học vừa diễn ra ở tỉnh nọ. 
Xin trích nguyên văn từ bài làm của học sinh:
- Hình dáng của bà nội rất là thấp được hai mét rưỡi dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa!  Tính tình cụ già rất là bực bội . Khi bà nội cười liền nhe mầm răng ra còn được ba bốn cái gì mà thôi.
- Con mắt của bà tròn như hòn bi, mũi có hai cái lỗ, cụ già có hai cái tai, tóc của bà đã bạc phơ. Cổ ngắn gọn, thân của bà 2, 3 thước, bà có hai cái tay, có hai cái chân.
- Bà cụ ngoài 40 tuổi. Hình dáng bình thường, chiều rộng ba mươi, chiều cao một mét sáu.
- Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.
- Khuôn mặt ông bầu bĩnh; đôi mắt ông như mắt bồ câu trắng; dáng đi của ông rất hoang thai và cái miệng của ông như trái tim rất mảnh liệt.
- Ông của em dài thì bằng 1 mét và không mập.

16- Em hãy tả đêm giao thừa
“Em bước ra sân để chuẩn bị thắp hương giao thừa. ánh trăng tròn vằng vặc soi rõ khu tập thể, làm những chiếc lá sáng lên loang loáng...”


17- Trích bài văn bình tác phẩm Tắt đèn“Chị Dậu, như người ta vẫn nói 'con giun xéo lắm cũng quằn', đã nói với bọn lính lệ như thế này 'Mày động vào chồng bà đi, rồi bà cho mày xem'. Và chị cho chúng nó xem thật.'

18- 'Áng văn' độc đáo' Nhà em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy ầm ĩ. Tức mình, em ném nó què chân'.

19- Tả tiết học trong lớp
'... Cô giáo em đang giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa như làm ám hiệu: Cạch... cạch... cạch. Và sau làn kính mờ là một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp... Trời! Thì ra là bác hội trưởng hội phụ huynh của lớp...'

 Mới đi nhặt thêm từ blog OM. 




*Đề: Tả ông nội.
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: "Cơm chín chưa bây?"

*Đề: Tả một dụng cụ lao động.
Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng, để hốt rác, và còn dùng để xúc cứt chó nữa.

*Đề: Miêu tả về bố.
Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.

*Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân.
Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.

*Đề: Tả cây chuối.
Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.

*Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.
Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp, em rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát 15 phút.

*Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.
Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô, nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.

*Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất.
Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.

*Đề: Tả anh bộ đội.
Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi.

*Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần.
Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại. 

*Đề: Tả cây bàng.
Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.

*Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất.
Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em.

*Đề: Tả em bé.
Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp.
Đề: Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.
Mẹ em tát em đôm đốp.

*Đề: Đặt câu về phần gieo âm tiết.
Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con chim, bị vỡ tim.

*Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố).
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.

*Đề: Tả một buổi học.
Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"

*Đề: Tả con gà trống.
Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa.

*Đề: Tả con lợn.
Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em.

Đề: Tả bác công nhân.
Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.

*Đề: Tả con trâu.
Quê em nhà nhà làm nông nghiệp nên gia đình ai cũng có một con trâu. Chú trâu nhà em rất khỏe mạnh và chăm chỉ. Ngày ngày chú theo bố em ra đồng để cày ruộng. Thân hình chú vạm vỡ, 2 chiếc ngà dương lên oai hùng. Chân chú rất to và đen hơn chân bố em.

*Đề: Tả con gà.
Nhà em có nuôi 1 con gà trống, chú ăn rất khỏe lớn rất nhanh càng lớn chú càng giống gà mái.

*Đề: Tả về gia đình em.
Nhà em có 3 người, em thì đi học, mẹ em thì làm ruộng, còn bố em làm bộ đội ngoài đảo xa và bán điện thoại di động.

*Đề: Tả con gà trống (của một học sinh thành phố).
Nhà em có một con gà trống. Trông nó rất đẹp. Toàn thân nó phủ một màu vàng. Nó chẳng biết gáy cũng chẳng biết làm gì. Miệng nó thường ngậm một bông hoa hồng. Mẹ em thường đặt nó trên bàn thờ để thắp hương cúng cụ.

*Đề: Đặt câu có từ Hán Việt.
Cái thủ của bạn Hương rất to.

*Đề: Tả về vật nuôi trong nhà em.
Nhà em có một con mèo tam thể rất đẹp. Nó tên là Miu Miu. Lông nó óng mượt. Đôi mắt nó tròn to như 2 hòn bi. Mấy cái râu vểnh lên vểnh xuống. Từ ngày có Miu Miu, chuột chạy hết sang nhà hàng xóm. Em rất quý con mèo nhà em.

*Đề: Tả con gà trống.
Mẹ đi chợ mua cho em một con gà trống con. Em rất thích. Sau mấy tháng chăm nom chú gà, bây giờ nhà em có thêm được 5 chú gà con.

*Đề: Tả cô giáo em.

Cô giáo em cao 1m3, dáng người to ngang trông rất vừa vặn... Mỗi khi chúng em lên nộp bài, mắt cô sáng lên như 2 cái đèn pin.

*Đề: Tả con bò.
Giữa trưa hè nóng nực, em thấy con bò kéo xe trên phố, mồ hôi chảy ròng ròng. Em học tập con bò tính cần cù chăm chỉ.

*Đề: Tả chú bộ đội.
Cạnh nhà em có một chú là bộ đội. Năm nay chú đã 20 tuổi đời. Chú luôn đeo súng ngắn. Khi chú ngồi, khẩu súng của chú chìa ra trông rất oai phong.

*Đề: Tả người cao tuổi.
Xóm em có rất nhiều bà lão, nhưng em thích nhất là bà Khoái ở cạnh nhà em. Đầu bà to bằng trái dừa, mặt bà nhìn như mặt tượng, hai cái tai nhọn và vầng trán lồi lên sự thông minh. Mỗi khi em qua nhà bà chơi bà thường nói: "Mày ở chơi thêm tý nữa hãy về".

Read More

Thứ Sáu, ngày 08 tháng 1 năm 2016

LÊN TIẾNG.

 Nhiều người trăn trở về sự đìu hiu rơi rụng của làng blog. Thậm chí buồn khi trào lưu theo anh FB. Lão cũng vậy. từng bỏ bê blog vì nhiệt huyết không còn. Nhưng khốn nỗi chẳng biết đi đâu nên lại về. Vì nơi đây ngoài nghĩa là viết nhật ký nó còn có sự chia sẻ, học hỏi lẫn nhau với sự thân thiện của từng con chữ làm sứ giả tình cảm nối mọi người xích lại gần với nhau hơn trên trang viết của mình.
 Nói là tìm lại một thời vàng son của blog Yaoo khi xưa là viễn tưởng . Nhưng chúng ta - những người tham gia blog Spost -  cũng phải tự ý thức vươn lên từ chính mình để làm mới sân chơi cho chính mình. Vươn lên ở đây là nghĩa của niềm vui và văn hóa ứng xử.

Read More

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 8 năm 2015

NGƯỜI THANH CHƯƠNG

 Nhớ mẹ , nhớ quê  vì sắp rằm tháng bảy . Rằm tháng bảy người xứ Nghệ làm cỗ to lắm.  Lang thang trên mạng gặp được bài thơ  NGƯỜI THANH CHƯƠNG,  bỗng dưng xúc động quá. Lời thơ mộc mạc ,chân quê đúng chất giọng  xứ Nghệ quê mình. Những câu thơ tự nhiên , không chút trau chuốt, cứ rót vào lòng bằng thứ tình quê sâu lắng , bằng  sự bao dung của tấm lòng người mẹ với  người con xa quê.

Read More

Thứ Ba, ngày 28 tháng 7 năm 2015

TON SUR TON

Nghe tin anh lên Sài gòn ở với con vào buổi trưa thì chiều tôi lật đật mua chai rượu xuống thăm anh ngay. Gặp tôi anh mừng lắm. Vẫn nụ cười dễ mến như ngày nào nhưng khác là  hàm răng đã mất đi một cái bên khóe miệng.  Bộ râu quai nón nay đã bạc đi nhiều nhưng vẫn còn phảng phất chất sĩ , rất Romantic  . Mà lạ lắm. Tóc anh suôn , bổ luống giữa nhưng râu hai bên má thì lại quăn rất điệu đàng , lãng tử.
  Biết tính anh , tôi mang theo con mực nướng sẵn và một bịch xúc xích. Tính cách người Nam bộ không màu mè khách sáo và thích sự bình dân , chân chất đồng quê . Càng xuề xòa uống rượu càng sướng . Chai rượu được khui ra.
 - Mừng anh Ba ngày gặp lại - Tôi nâng ly -Ly đầu em vẫn uống trọn vẹn nguyên ly với anh. Từ ly sau vẫn tông xuyệt tông như ngày nào nhé! Huyết áp em đang có vấn đề.
 Anh cười và vỗ tay xuống bàn:
 - Chú mày hay. Vẫn nhớ chuyện xưa . Nhớ nhau vậy là quý lắm.

Read More

Các bạn (sao chép URL hình ảnh)ở đây chèn vào khung comment nhé !!!


Lên Trên! Xuống Dưới!