Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

CÔ GIÁO

Cả hai bố con đều bệnh. Sáng ra viết vội tờ đơn xin nghỉ hoc cho con , tôi tất tả đến trường để nộp cho Giám thị. Không khí sân trường làm sống lai trong tôi một thời đi hoc. Quay về , măc dầu đang sốt , rồi lai phải cơm cháo , thuốc men cho cả 2 , tôi muốn ngồi vào máy tính để viết .Nhưng rồi không viết nổi, người hâm hấp sốt...

  Hồi đó chúng tôi học dưới hầm , có đường hào chạy ra xung quanh với những cái hầm ếch tránh bom bi. Hễ nghe tiếng may bay, cả  lớp lai túa ra ẩn nấp dưới hầm . Các lớp nằm rải rác cách xa nhau , chứ đâu được quây quần . Thậm chí xa nhau cả cây số. Một ngày chỉ hoc một buổi thôi . Rồi một hôm , chúng tôi đợi mãi chẳng thấy cô giáo tới . Sau đó nghe tin cô giáo bệnh , lớp nghỉ hoc. Trên đường về , chúng tôi  tự bàn nhau, chiều đi thăm cô giáo.
  Chiều đến , thằng Công vác một cây mía to đến nhà tôi để đi thăm cô giáo. Me tôi, ra giếng nước cũng chăt một cây mía to. Thế là 2 thằng vác 2 cây mía . Đươc một đoạn, chúng tôi nhập làm một , rồi 2 thằng hai đầu vác đi. Đi qua nhà con Hường , Mẹ nó gãi đầu vì nhà nó không trồng mía. Một lúc , mẹ nó gói trong chiếc khăn hai cái trứng gà , chúng tôi buộc vào giữa cây mía , gánh đi. Đang là lớp 2, nên gánh  2 mía to, vai đau nhừ.Mà đường tới nhà cô giáo xa thăm thẳm, hơn cây số, chúng tôi phải nghỉ mấy bận.
  Đến nhà cô giáo ,  thấy còn lai  2 đứa cùng lớp đang ngồi với cô giáo . Một đống vỏ bưởi nằm ngay góc nhà , chăc tui nó đến sớm về cả rồi. Thấy hai thằng mồ hôi nhễ nhãi , cô giáo chay ra đỡ cây mía cho 2 đứa. Nhẹ cả người.  Chúng tôi khép nép nhìn trần nhà.  Cô giáo hỏi thăm từng đứa  rồi sai thằng Công xuống bếp lấy cái dao chặt mang lên . Cô giáo cứ thế ngồi róc mía cho cả lũ ăn..Phải nói là  mía miền quê tôi rất ngọt , lại là thứ mía Liễu, rất mềm , ăn đươc cả mắt mía. Cô giáo chẳng ăn - chỉ phuc vụ lũ chúng tôi 5 đứa . Hai cây mía, chẳng mấy chốc biến thành đống vỏ và bã , cùng chung số phận với đống vỏ bưởi. góc nhà.
  Trên đường về , bụng kêu lóc bóc vì nước. Mây đứa con gái gặm ít , chỉ tôi và thằng Công là no căng. Nó còn hỏi tôi là..." Nếu cô chưa khỏi bệnh , ngày mai có đi thăm nữa hay không ?"
  Ừ, không biết bao giờ cho đến ngày xưa? Lai sắp đến ngày nhà giáo Việt nam , ngày lũ chúng ta nhớ đến Thầy cô. Lại kể chuyện vui , kết thành bó hoa gửi tăng các thầy cô giáo nhân ngay 20/11.
  EM TÊN GÌ
   Bước vào năm học, cô giáo đi đến từng bàn , từng em, ghi tên và xếp tổ.
   Đang suôn sẻ , đến một bé trai , cô giáo hỏi :
- Em tên gì ?
   Nó gãi đầu , mắc cỡ , lí nhí trong cổ họng.
    - Nào mạnh dạn lên chứ - em tên gì ?nói cô nghe nao.
   Nó cúi gầm mặt , miệng lí nhí :
    - Tên em xấu lắm.
    - Ồ , không sao đâu em - tên em là gì nao.
   Được cô giáo động viên , nó manh dạn :
    - Dạ, tên em là...là......cái ..cái cô hay cầm ấy
   Cô giáo  lặng yên suy nghĩ.

    - Cu hả ?
   Nó nín thinh . nghe bên tai lùng bùng.
    - Có sao đâu em. Cu hả , Trần văn Cu hay Lê văn Cu ? để cô ghi vào sổ nào .... 
  Nó lúynh quýnh, tròn mắt :
   - Dạ không - tên em là...Phấn !?
   - ...../??/

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lên Trên! Xuống Dưới!