Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

CHUYỆN VẶT - GÓP NHẶT (P.3.)


Dành tặng những người không thích dài .
(Tập hợp những truyện ngắn 100 chữ của nhiều tác giả.)
MẸ .
Sau mấy tháng trời rong ruổi kiếm việc, cuối cùng anh cũng đã kiếm được một công việc ưng ý. Ngày hôm ấy anh cùng bạn bè ăn mừng, về đến phòng trọ trời cũng đã vào khuya.
Phát hiện đồng hồ báo thức đã hết pin, trời lại lạnh, anh bèn gọi điện về cho mẹ :
“Mẹ ơi, ngày mai là ngày đầu tiên con đi làm, trước 6 giờ mẹ gọi điện kêu con dậy nhé !”
“Được …” Đầu dây bên kia giọng nói khàn khàn.
Ngày thứ hai, 5 giờ 45 phút mẹ gọi điện đến :
“Con à, dậy đi làm…”
Anh có chút bực khi nhìn thời gian vẫn còn sớm chán, nhưng anh nghe tiếng của cha như đang đứng kế bên nói :
“Bà cũng nên ngủ đi !”
HỘP SỮA TƯƠI.
Đều đã sáu, bảy mươi tuổi, giờ 5 anh em ruột của mẹ tôi mới có điều kiện đi du lịch cùng nhau một chuyến. Ngồi trên xe khách đường dài cùng cả doàn du lịch, mẹ tôi phát cho mỗi người một hộp sữa tươi. Một lát sau, mẹ thấy bác cả từ hàng ghế trên chuyển hộp sữa xuống phía dưới trả lại mẹ. Mẹ tôi không tiện hỏi lí do, chỉ thầm lo bác đi đường bị đói.
Mãi về sau, mẹ tôi mới biết bác trả lại hộp sữa vì bác không biết phải uống hộp sữa đó băng cách nào. Cả đời làm lụng vất vả, nhường nhịn tất thảy cho các em ,con cháu, bác chưa từng được uống sữa trong hộp.
NHÀ GIÀU.
Nhà bác Hai giàu, nhưng chưa cho ai thứ gì bao giờ. Ba má nó mượn bác một triệu lâu rồi đến giờ vẫn chưa trả được.
Dành dụm mãi cũng đủ, má sai nó mang tiền trả bác, nhận tiện biếu bác trái đu đủ vườn mới hái. Bác Hai gái đếm đi đếm lại mấy tờ giấy bạc:
- Tụi bây ăn học , Ba má mày làm gì có tiền mà trả tao?
- Dạ, ba má con dành dụm, chị Hai và con cũng đi làm thêm phụ vào.
- Vất vả không con?
Nó gãi đầu:
- Dạ, sơ sơ.
Bác Hai đặt trái đu đủ lên bàn thờ, bác mở tủ lạnh lấy mấy trái xoài bỏ vào bịch, đưa cho nó cùng xấp tiền:
- Mang về nói má mày lo cho chị em bây!
- Tiền má con mượn bác Hai mà?
- Tiền má bây mượn thì tao đòi. Còn tiền này tao cho, đâu giống nhau.
Nó gãi đầu, cũng mấy tờ tiền đó, mà không giống nhau. Nó chợt hiểu - vì sao bác Hai giàu.
PHÉP MÀU.
Cô tôi muộn chồng vì quá dữ tánh, ruột thịt cũng chẳng ai muốn gần, đành lấy người đàn ông góa vợ. Cô tôi coi Lộc, con riêng của chồng như cái gai trong mắt.
Tám tuổi, Lộc làm đủ việc mà lằn roi mới vẫn chồng lên dấu đòn cũ.
Lộc mười lăm tuổi, bố chết. Đinh ninh Lộc bỏ đi nên ngày thất tuần, cô tôi đuổi khéo:
- Có muốn về với bà ngoại mày không?
Lộc cúi đầu, nói trong nước mắt:
- Con đi rồi, mẹ ở với ai?
Cô tôi ngồi thừ ra . Rồi cô tôi đi chùa, ăn chay. Lộc trở thành cậu ấm, rồi trở thành thạc sĩ, mẹ con yêu thương như một phép màu.
LÒNG MẸ
Bố mất sớm,Mẹ tảo tần nuôi con.Nhà có ba chị em nhưng anh ba ngay từ lúc mới sinh đã bị bại não.Thắm thoát chị Hai và thằng Út cũng đã lập gia đình còn anh Ba thì vẫn cư xữ như một đứa trẻ lên ba.
Mẹ vẫn ở vậy lo lắng cho anh Ba từng cái ăn,giấc ngủ.Ngày cuối cùng nằm trên giường bệnh,Mẹ vẫn muốn hai chị em hứa rằng sẽ tiếp tục chăm sóc cho anh...
Không lâu sau anh Ba cũng ra đi. Ngày tang anh, chị Hai tìm thấy trong tủ quần áo của anh một bộ quần áo tươm tất được gói gém bằng giấy báo ,bên trên có dòng chữ nắn nót , thiếu nét:
" đồ mặc cho thằng Ba khi về với Mẹ"
TÓC MÁ.
Ngày ấy kinh tế khó khăn, mà một mình nuôi hai con nhỏ. Chưa bao giờ tôi thấy má gội đầu bằng loại dầu gội má vẫn mua cho chị em tôi mà thường dùng xà bông tắm, có khi là bột giặt để gội đầu.
Khi chúng tôi lớn lên, hiểu được má nhịn ăn nhịn xài lo cho chị em tôi, khi chúng tôi đã có nhiều tiền để có thể mua cho má những loại dầu gội tốt, đắt tiền thì tóc má cứng còng và bạc trắng.

ANH HAI.

 Ăn thêm cái nữa đi con!
- Người đàn bà giàu sang bảo con. 
- Ngán quá, con không ăn đâu! - Ðứa con cằn nhằn, từ chối. 
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!
- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe hơi rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đị.
Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh kem nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, con bé gái nuốt nước miếng bảo thằng bé trai:
- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn. 
Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Ðứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó thổi làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít. 
- Ừa. tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi...

NGOÀI GIỜ.

Chị bước vào quán, kín đáo nhìn quanh như tìm người quen... Rồi chị lấy xấp vé số giấu trong giỏ ra, nhẫn nại rao khắp các bàn... Chị nhỏ nhẹ mời, lặng lẽ rút khi khách lảng đi. 
Tôi gục mặt trên bàn bia... muốn mua nhiều vé số mà không ngẩng lên được…! Chị là bạn vợ tôi, trước dạy cùng trường... 


THẦY TRÒ
Về hưu, tôi mở lớp dạy kèm tại nhà. Cô bé học lớp 9, chăm ngoan nhưng hơi chậm hiểu. Thôi thì lấy cần cù bù thông minh. Tôi kiên trì giảng đi giảng lại. Mỗi khi gương mặt cô bé bừng sáng vì đã hiểu, tôi thấy mọi mệt nhọc tan biến. Mấy hôm nay, cô bé có vẻ lo lo, không tập trung. Nhìn lên tờ lịch, tôi lờ mờ đọc được lý do. Cuối giờ, tôi chủ động bảo: - Con đừng nhắc mẹ tiền học, khi nào đóng cũng được. Có điều con đừng vì chưa đóng tiền mà nghỉ học ". Cô bé thở ra như trút được gánh nặng. Đôi môi như có nụ cười. Ôi! Học trò.


Một nhà văn lớn đã từng nói: "Tôi viết dài vì không có thời giờ viết ngắn"

Nghe có vẻ nghịch lý nhưng thật sự là vậy. Bởi muốn viết ngắn mà đủ ý thì người viết phải mất nhiều thời gian để cân nhắc lựa chọn từng câu chữ.

8 nhận xét :

  1. Những truyện ngắn này đều hay, đều gây ấn tượng mạnh. Tôi thích sự kín đáo ở truyện "Mẹ". Bà cụ đã hầu như thức suốt để đánh thức con trai cho kịp ngày đi làm đầu tiên. Nếu không có tiếng ông bố nói với bà mẹ thì truyện sẽ không còn...là truyện nữa! "Hộp sữa tươi" thì ý tứ rõ ràng. Bác cả không chê sữa, mà vì...cả đời bác chưa được uống nên không biết cách! Cái truyện " Nhà giàu" thú vị ở chỗ bác Hai "sòng phẳng" nên giàu! Nói chung là thú vị. Càng thú vị khi bạn không phải mất thì giờ đọc dài mà vẫn "học" được điều gì đó. Cám ơn chủ trang!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng thích truyện " MẸ" như bác phân tích.
      Nói là truyện ngắn nhưng có nhiều truyện viết dài lê thê mà người lười rất dễ đọc lướt. Còn những mẩu thế này , khi đọc ta không hề lướt qua được mà có cảm giác thèm dài thêm chút nữa.
      Có một truyện ngắn tham gia cuộc thi " truyện ngắn 100 chữ" trên Kiến thức ngày nay như một giai thoại về ngắn, vì nó ngắn đến nỗi không thể...ngắn hơn. Không tính tựa đề , nội dung có mỗi một chữ. Nhưng đọc thì ai cũng hiểu và tủm tỉm cười. Toàn bộ câu chuyện như sau.
      CHUYỆN ĐÊM KHUYA.
      - Khỉ...!
      Chúc bác vui nhé.

      Xóa
  2. Trả lời
    1. Vâng cám ơn bạn lần đầu ghé thăm blog lão.

      Xóa
  3. Tôi thích chuyện Lòng Mẹ. Không muốn mà nước mắt cứ tràn mi, khi đọc câu cuối cùng...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yes . Có lẽ người mẹ trong truyện chưa bao giờ được ngủ một đêm ngon giấc trong suốc cuộc đời . Những hy sinh thầm lặng chĩ có ở người mẹ.
      Cám ơn bạn đã đồng cảm câu chuyện này.

      Xóa
  4. Lâu rồi em không thấy lão sang nhà. Lão khỏe không ạ? ( mà cũng không bít lão còn nhớ nhà em không nữa).
    Em cũng thích những truyện ngắn, cả những truyện cực ngắn. Ít lời nhiều ý, lão nhỉ. Hai truyện cuối có sự đồng cảm, vì em cũng hành nghề gõ đầu trẻ. Thấy được phần nào cach nhìn nhận của xã hội về Gv bây giờ, đặc biệt là truyện cuối cùng.

    Trả lờiXóa

:) :( :)) :(( =))

Lên Trên! Xuống Dưới!