Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

CHUYỆN VẶT - GÓP NHẶT - P.4

 (Tập hợp truyện ngắn 100 chữ của nhiều tác giả)

XIN ĐỪNG CHO CON.
Sống với bà mẹ mù và đứa con gái ba tháng tuổi , chị Tư muốn cho con để đi bước nữa.
Đúng hẹn, anh chị tôi tìm tới . Tư đã đi.Trong nôi đứa trẻ còi cọc đang khóc , dây cả phân lên người. Bà mẹ mù cất tiếng ầu ơ...
 Phụ bà xong,chị tôi bế nó lên, nó nằm im , mệt lả.
 Nó về cùng gia đình tôi từ đó.
 Mười hai năm sau, mẹ nó tìm về ngỏ lời xin lại.
 Nó ôm lấy anh chị tôi nức nở:
 - Ba mẹ ơi . Xin đừng cho con !

GIẤY KHEN.
  Bố tôi mất đột ngột. Anh em đều ở xa  đến " Thất " đầu  mới có mặt đầy đủ.
 Đang mừng mừng, tủi tủi chuyện thăm hỏi nhau thì có thư gửi đến nhưng không phải để chia buồn mà là giấy khen . Bà Tư hàng xóm sang chơi thấy mẹ bóc cuộn giấy ra xem, lật đật hỏi:
 - Cái gì vậy ?
Mẹ trả lời:
 - Giấy khen của bố tụi nhỏ.
Bà Tư à lên.
 - Thấy chưa, ở đâu rồi ông nhà cũng được khen thưởng. Ở dưới ấy gửi lên à?
 Đang rối bời mà mọi người không nhịn được cười .

NGÀY THỨ BẢY.
 Thưở bé tôi luôn mong ngóng ngày thứ bảy. Vì thứ bảy ba tôi thường tổ chức cho cả nhà đi ăn tiệm và xem phim. Đến tuổi dậy thì, thứ bảy lại càng đáng yêu hơn với những hẹn hò và rung động đầu đời. Khi lập gia đình cũng mong đến thứ bảy để nghỉ việc , dọn dẹp nhà cửa và giặt ủi quần áo...
 Và bây giờ tôi sợ ngày thứ bảy.Đó là ngày chồng tôi họp bạn nhậu , con tôi hẹn với người yêu . Tôi hoàn toàn trống vắng.

CHA TÔI
 Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi hai anh em tôi . Hơn hai mươi năm. Tôi và anh Hai đã có gia đình. Ngoài 60 cha tôi bỗng như trẻ lại. Ông hay vắng nhà và tính tình vui hẳn lên. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không hề nói.
 Tôi tìm đến bệnh viện , quyết cho người tình cha một trận. Chúng tôi chợt lặng người đi không khóc được. Người cha đang chăm sóc là Mẹ bị xơ gan cổ trướng . Ông gượng nói " - Cha sợ các con vẫn còn giận mẹ..."

BÁT CHÁO 2000 . 
Cô út về thăm Bà nội . Bà đã già , già lắm . Tới bữa cơm , bà nuốt không vô.
Ba nói : 
-     Mẹ không ăn được cơm, để con mua cho me 2ngàn bát cháo.
 Cô út có vẻ trách Ba :
-     Bát cháo 2 ngàn thì ăn gì?
  Rồi cô cầm tô đi mua cháo . 
  Bà hỏi giá tiền , cô thật thà :
   -  Thưa mẹ , 15 ngàn .
  Bà không chịu ăn :
  -  Mười lăm ngàn một tô cháo. Mẹ ăn hết lộc con cháu à? Mẹ chỉ thich cháo 2 ngàn thôi !
   Cô út chợt hiểu vì sao lại 2 ngàn.

   VÒNG CẨM THẠCH 
 Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ tròn , trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi gom đủ tiền , cha định mua , mẹ cứ tìm mọi cách từ chối ,  lúc thì lý do  sữa , lúc thì lý do sách vở, lúc tiền trường…Đến khi tay mẹ sạm da, mẹ vẫn chưa một lần được đeo.
  Mấy chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thỏang lại đem ra lau , ngắm nghía, cười :
-     Mẹ già rồi, tay run lắm. Chỉ nhìn thôi cũng thấy vui.
  Cha ngồi phía xa xa , nước mắt rưng rưng.






3 nhận xét :

  1. Em thích những mẩu chuyện ngắn vụn như thế này, cuộc sống là muôn ngàn mảnh lão nhỉ, cái nhìn yêu thương và nhân văn như lẩn quất đâu đó, dẫu giữa những bụi bặm đời thường, vẫn toát lên những hình ảnh thật đẹp về yêu thương

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. những truyện này viết ngắn , cô đặc lại không có đất cho hư cấu nên dễ nhớ và thấm lâu Vi ạ. Truyện nào cũng có chiều sâu gây xúc động cho người đọc.
      sẽ đăng tiếp P5 vào thời gian tới. Chúc Tím vẫn xinh tươi như thưở nào, cho nhiều người ...thèm , trong đó có lão ! hehe

      Xóa
  2. Cám ơn chủ trang về những câu chuyện thú vị!

    Trả lờiXóa

:) :( :)) :(( =))

Lên Trên! Xuống Dưới!