Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

BẾN THƠ



                                Em đây vất vả mưu sinh
                        Nuôi con bến thực , nuôi mình bến thơ...
Đó là 2 câu tự sự của  nhà thơ Nguyễn thi Mai - tác giả của " Nhà không có bố". Hai câu thơ có vẻ trần trụi, không có vẻ nên thơ nhưng thật hay vì là tấm lòng bao la của lòng mẹ, là vất vả mưu sinh với sự im lăng không lời để nuôi con khôn lớn nên người. Thấp thoáng bóng dáng tất bật , tảo tần , đơn chiếc và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ muôn thưở :Sự hy sinh miệt mài và tận cùng !  Người mẹ ấy , âm thầm  nuôi con bến thực ,nuôi mình bến thơ! ..Bến thơ , đó là những vần thơ an ủi, xoa dịu nỗi nhọc nhằn ,thắp lên ngọn lửa hy vọng và thổi bừng nhiệt huyết để đứng vững trước khó khăn cuộc đời. Đó là những vần thơ chắp thêm đôi cánh, như nạp thêm năng lượng ,để vượt trùng dương...che chở cho con , nuôi con thành người...
   Đâu đó, trong những góc khuất cuộc sống , muôn vàn khó khăn đang đè nặng lên vai người Mẹ. Đâu đó trên những trang báo, ta bất chợt bắt găp người Mẹ với công viêc nặng nhọc nuôi con ăn học!...Sự hy sinh của người phụ nữ là sự hy sinh cạn cùng! Đức tính hy sinh là bản chất của người phụ nữ!
                          Em đây vất vả mưu sinh
                  Nuôi con bến thực , nuôi mình bến Thơ.
  Câu thơ như vô tình chạm manh vào cảm xúc người đọc. Người Mẹ trong câu thơ chưa già ,đang còn trẻ trung lắm. Sự trẻ trung và vất vả mưu sinh như vót nhọn câu thơ làm nhói đau người đọc! Lấp ló  đâu đó những giọt mồ hôi , những giọt nước mắt ,chìm nổi đi qua khó khăn với sự hy sinh thầm lặng! Chỉ bằng hai câu thơ đời thường , tác giả không chỉ tự sự mà đã nói hộ nhiều số phận cuộc đời cũa nhiều phụ nữ đơn thân, tìm bến thơ neo đậu. Bến thơ thay thế khoảng trống vắng cuộc đời, vừa làm bờ vai dựa tựa mỗi khi yếu mềm cho người phụ nữ, vừa như tâm tình sẻ chia đơn chiếc. Cái bến thơ trong câu thơ vừa nhân văn vừa cay nồng...sống mũi !
  Đâu đó trong những blog, phía sau những bó hoa hồng , những lời chúc tụng , những trang Thơ,  những nụ cười , có những người phụ nữ ẩn mình, " Nuôi con bến thực, nuôi mình bến Thơ"! Những bến thơ xóa nhòa nỗi đau, nỗi nhọc nhằn của sự tất bật , vất vả , mà cũng có những cái nhọc nhằn sâu thẳm của sự cô đơn. Những bài thơ hay, những bài văn cóc nhảy, đều biến thành năng lượng nuôi sống con người...và muôn đời nuôi sống con người.
 Đâu đó trong những vần thơ, những người phụ nữ ẩn mình  chỉ cần những lời an ủi , những lời sẻ chia , dấu đi sự buồn tủi  khắc nghiệt của số phận!  Vì cuộc sống đời thường , họ nhẹ nhàng khước từ mọi thứ cho riêng mình. Cái bến thực nuôi con trăm ngàn lần vất vả với người phụ nữ chân yếu tay mềm . Những người phụ nữ tìm niềm vỗ về ,  an ủi từ những vần thơ,  bán mua những nụ cười từ những lời chúc tụng để  biến thành năng lượng nuôi mình , nuôi con...
 Trái tim nhân ái và đức tính hy sinh của người phụ nữ tự tỏa sáng trong hai câu thơ trên.
  *********************************

 * Nguyên văn của nhà thơ là..." Nuôi con bến thực , nuôi mình bến mơ" - trong phạm vi bài viết về Blog - lão liều mình đổi thành " bến thơ". Có một bến thơ khác hơn một  bến mơ của Tác giả.
  Những người bạn  muốn đọc  bài thơ" Nhà không có bố ", hiểu thêm về tác giả và nhìn chân dung nhà thơ Nguyễn thi Mai ,vui lòng  tìm đọc bài này  ở trang đầu tiên blog của lão ( trang 6 ) - Bài " Nhà không có bố".
 Những ông bạn nào , nhìn hình tác giả mà...đổi từ thích thơ qua thích người - xin liên hệ lão để lấy số ĐT và ...Vé máy bay đi ngay kẻo...trễ!
 Xin thành thật nói thêm cùng bạn đọc.
                                                                                                        9/ 2011

3 nhận xét :

  1. Bến thơ là nơi neo đậu, níu lại những chênh chao, sóng sánh ẩn trong vất vả mưu sinh nơi bến thực nhọc nhằn!

    Trả lờiXóa
  2. Lão đã chọn đúng hai câu thơ hay nhất của bài thơ để bình. Mình và ông xã mình đều cho rằng đây là hai câu thơ nặng nhất trong bài thơ Lục bát em và anh của tác giả. Lời bình của lão quả là có một sự đồng cảm và thấu hiểu rất sâu sắc.
    Nè cho mình hỏi nhỏ nha: Một đấng nam nhi quý hơn vàng như vầy mà sao ả nhà lão lại lỡ đánh rơi mất nhỉ. Nàng dại quá ta.
    Mình cũng cảm phục vì lão dám đổi một từ trong bài thơ
    ( Song Thu)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị đã chia sẻ. Bến Mơ của chị Mai thì rộng, Bến thơ của lão liều mình đổi thì hạn hẹp hơn. Bến thơ thường thấy trong blog. Bến Mơ thì người phụ nữ nào cũng có khi nuôi con .

      Xóa

:) :( :)) :(( =))

Lên Trên! Xuống Dưới!